Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếng khóc ở trên tầng như ma âm lởn vởn trong tâm trí hắn. Hai tay Tịch Khánh Liêu run lên, ánh mắt đỏ bừng, hắn sợ mình sẽ xúc động mà giết đứa bé thật nên cố gắng hít thở sâu, ổn định tâm trạng của mình.

Đến bây giờ thì Hoa Cẩn có thể xác định Tịch Khánh Liêu thực sự có thể vì cô là làm tất cả mọi chuyện.

Thân thể Hoa Cẩn càng ngày càng tốt lên.

Khi cô có thể đi lại được, cô còn sợ hãi đến mức không thể tin được.

Cô sợ đây chỉ là chút ngon ngọt mà Tịch Khánh Liêu dành cho cô, sau đó hắn sẽ đánh gãy chân cô, để quãng đời còn lại của cô chỉ có thể ngồi xe lăn.

Nhưng đã nửa năm trôi qua, cô vẫn chỉ có thể ở nhà trông con. Mặc dù cô đã không còn sợ hãi hắn như trước đây nữa, nhưng sự chán ghét thì vẫn cứ y nguyên như vậy.

Mỗi ngày sau khi trở về là hắn lại dán chặt lên cô như keo chó.

Hoa Cẩn thậm chí còn có một suy nghĩ đó là chặt đứt ngón tay hắn, sau đó cầm ngón tay đó ra mở khóa vân tay rời khỏi căn nhà này.

Nhưng đó chỉ là suy nghĩ mà thôi, cô không muốn tranh chấp với một tên điên.

Một ngày nọ, hắn tựa lên người cô đọc tin tức, nhìn thấy thông tin về một ngôi trường thế kỷ sắp được di dời thì quay sang hỏi cô.

“Em có muốn đến trường không? Ý anh là làm giáo viên, giống như công việc trước đây của em.”

Hoa Cẩn đang móc len, nghe hắn hỏi thế thì dừng lại.

Cô không biết được câu hỏi này thật giả thế nào, cũng không biết trả lời thế nào.

Tịch Khánh Liêu giật lấy cuộn len trong tay cô ném xuống đấy, vòng tay ôm cô vào lòng.

“Bà xã, anh nói nghiêm túc đấy, ngày nào em cũng ở nhà buồn chán lắm. Đi làm chút chuyện cũng vui, vừa giết thời gian vừa giải tỏa đầu óc, lại còn là chuyện em muốn làm.”

“Anh không sợ tôi chạy trốn sao?”

“Sợ chứ, làm sao có thể không sợ được.” Hắn nói xong thì khẽ nhếch môi: “Nhưng em không có dũng khí đó.”

“Trước khi em chạy trốn thì chắc cũng sẽ nghĩ đến hậu quả, nghĩ đến chuyện nếu như chạy trốn rồi bị anh bắt lại thì sẽ phát sinh những chuyện gì.”

Với thân phận hiện tại của hắn thì muốn tìm ai mà chẳng được, huống hồ cô lại là một kẻ không một xu dính túi, vừa không có tiền vừa chẳng có quyền.

“Em có muốn đi làm giáo viên không?” Hắn lại hỏi một lần nữa.

Hoa Cẩn gật đầu.

“Được, vậy thì anh sẽ để em ra ngoài làm việc. Nhưng em phải nhớ kỹ, đây là sự nhân từ duy nhất của anh.” Hắn vén tóc cô lên, khẽ hôn lên mặt cô một cái.

Năm Tịch Cẩm Hoa được ba tuổi, Khổng Thành Văn đưa một cậu bé tám tuổi đến, hỏi hai người bọn họ có muốn giữ đứa trẻ này lại làm bạn với Tịch Cẩm Hoa hay không.

Tịch Khánh Liêu mắng anh ta là đồ điên, nhanh chóng đuổi hai người ra ngoài.

“Đó là con ngoài giá thú của anh à?” Hoa Cẩn chống tay trên lan can, nhìn thấy vậy thì hỏi hắn.

Hắn lập tức nhảy dựng lên: “Anh làm gì có loại con như thế!”

“Vậy sao anh phải gấp gáp đuổi bọn họ đi như thế?”

Tịch Khánh Liêu gãi đầu, không biết phải giải thích thế nào.

“Đứa bé đó là ai?” Hoa Cẩn bước xuống cầu thang, nhìn thẳng vào mắt hắn mà hỏi.

“Nó, nó… Khổng Thành Văn là một tên biến thái, trong nhà anh ta có một cô gái mà, đứa bé vừa rồi là em trai của cô gái đó.”

Đều là biến thái, Hoa Cẩn cảm thấy hai người này rất hợp với nhau.

Cô vẫn nhớ chuyện của cô bé kia, chỉ là không ngờ cô bé bị nhốt đến tận bây giờ.

“Khổng Thành Văn định xử lý đứa bé kia thế nào?”

“Chắc là gửi đến cô nhi viện, người đàn ông đó chẳng phải hạng người tốt đẹp gì, anh ta không bao giờ quan tâm đến những người không có giá trị lợi dụng.”

“Nhưng chị gái của cậu bé rất yêu thương cậu bé.”

Tịch Khánh Liêu nhướn mày: “Hoa Cẩn, em đừng nói với anh là em muốn giữ đứa bé đó lại đấy nhé.”

“Tôi không nói như vậy.” Cô quay đầu đi lên lầu: “Được rồi, tôi buồn ngủ, đừng làm phiền tôi, khi nào đến bữa ăn thì gọi tôi.”

Tịch Khánh Liêu nhanh chóng nhào tới, ôm cô vào lòng, khẽ hôn lên môi cô. Hắn thì thầm bên tai cô, giọng nói đầy oán giận.

“Không cho phép em ngủ với tên nhóc kia, nếu không anh sẽ đánh nó tới mức mẹ ruột của nó cũng không nhận ra.”

“Cút sang một bên! Đồ điên.” Cô đẩy Tịch Khánh Liêu ra rồi chạy lên lầu. Tịch Khánh Liêu nhìn theo bóng lưng cô, khẽ nhếch môi cười.

Bình luận (0)

Để lại bình luận