Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiên Viên Dực chẳng thèm đếm xỉa đến bộ mặt nịnh nọt giả dối của nàng, lật nàng nằm bò úp sấp, hai tay ôm giữ lấy gối, lại thêm một gối bông lớn kê lên bụng nhỏ.
“Hức…Ô ô ô… Thiếp không muốn phá thân Thiếp không muốn thừa hoan Thiếp không muốn bị thọc rách lỗ nhỏ Ô ô ô…” Nàng biết hắn chuẩn bị làm gì, hoảng loạn khóc lớn, úp mặt vào gối run rẩy sợ hãi.
“hừ… Mới vừa rồi còn khóc lóc cầu xin phu quân ngọt xớt Hiện tại lại bảo không muốn ta phá thân cho nàng? Nàng muốn hắn ta phá thân đúng sao? Mơ thật đẹp ” Hiên Viên Dực nghiến răng rít lên, hắn xé bỏ hỉ phục đỏ thẫm bao phủ thân hình cao lớn, thoát sạch sẽ vướng bận liền quỳ bò úp sấp nằm chồng lên thân thể nhỏ nhắn đang cuộn lại của nàng.
“Ô ô ô… Thiếp gả cho chàng rồi mà Làm sao có thể để người khác phá thân? Ô ô ô… Thiếp biết mà phu quân Chàng là phu quân của thiếp ô ô ô…” Diệp Thuần nức nở khẩn cầu.
“Vậy thì mau ngoan ngoãn mở ra hai chân, dùng tay kéo lấy hai mảnh âm thần ra ngoài để dục căn của ta thuận lợi chen vào phá thân cho nàng ” Hiên Viên Dực tay trái chụp nắn giày vò hai ngọn đào nguyên đang đong đưa buông xuống, tay trái nhẹ nhàng che chắn lại đôi mắt giúp nàng, thả hơi thở nóng cháy kề bên tai.
Hắn lo lắng nàng nhìn thấy nam căn thô dài đầy gân guốc phập phồng với đỉnh nấm cong cộm liền khóc thét liều chết phản kháng mất thôi.
“Hức… Ô ô ô… Chàng nhẹ thôi Nhẹ thôi Ô ô ô…” Diệp Thuần ngoan ngoãn tựa vai lên cánh tay mạnh mẽ của hắn, đôi bàn tay nhỏ vòng xuống nơi tư mật run rẩy nắm kéo lấy hai mảnh âm thần no đủ múp míp bẻ ra.
“Hư… Ngoan Đừng nhìn ra sau ” Hắn yêu thương hôn lên má nàng, rút tay phải trở về cầm lấy đầu nấm thô lớn có chút cong cộm, nhấp nhấp nhét sâu vào lỗ nhỏ tràn ngập mật nước giãn nở của nàng.
“Á…..Á….Ô ô ô… Trướng Ô ô… Đau quá Lớn quá Ô ô ô… Ứ ứ…..Á…..Aaaaa…..” Diệp Thuần sợ hãi rụt vội tay về ôm cứng lấy gối đầu, lỗ nhỏ bị cự căn khổng lồ nóng cháy chen vào nong rộng, tàn nhẫn muốn vặn bung miệng huyệt chật khít non nớt của nàng.
“Á…..Ô ô ô… Đau quá Đau quá Ô ô ô…”
“Hưm… Hực hực… Ngoan Gọi tên ta nào Thuần nhi Gọi tên phu quân của nàng nào ” Hiên Viên Dực rủ rỉ bên tai đỏ ửng của nàng.
Đỉnh đầu nấm có chút cong cong nhét hết phân nửa vào cửa huyệt non mềm móc khóa lại.
Bàn tay phải lần nữa vươn lên nâng lên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, giúp nàng hít thở dễ dàng.
“Ứ… Ứ… Ô ô ô… Đau quá Dực Thiếp đau quá ” Diệp Thuần nghiêng đầu nức nở, lung tung hôn lên gò má anh tuấn dán sát bên cạnh, nàng sợ hãi cầu xin hắn nhẹ nhàng.
“Ta biết Thuần nhi rất non mềm Để phu quân giúp lỗ nhỏ của nàng nuốt vào dục căn nhé Lần đầu có chút đau, về sau liền ổn thôi ”
Tay trái hắn buông ra đôi gò mềm mại của nàng, thò xuống chụp giữ lấy xương mu đang run rẩy, hai ngón tay ấn lên âm đế day day bóp nắn.
“Á…….Aaaaaaa….. Ô ô ô… Đừng Đừng Ô ô ô… Á….Aaaaa…” Diệp Thuần chỉ mới nếm thử hoan ái, làm sao chịu đựng nổi âm đế mẫn cảm bị hai ngón tay chai cứng của hắn giày vò đùa giỡn?
Nàng ngửa đầu khóc thét, vừa muốn nhếch mông tránh thoát liền bị cự căn thô dài của hắn nhấp mạnh hung bạo, thọc đỉnh nấm vào sâu trong nộn huyệt của nàng, vặn bung cửa huyệt yếu ớt nhét trọn quყ đầu thô lớn như quả trứng ngỗng vào trong.
“Á….A…..Aaaaa….Á….Aaaa……Cứu mạng Á…..Aaaa……Đau quá rách mất rồi rách rồi Ô ô ô…”
Phụt phụt phụt…
Mật dịch phun bắn tưới xối lên đỉnh đầu nấm đang bị tắc nghẽn nơi mật động chật khít của nàng. Đỉnh nấm bị huyết màng mỏng manh co giãn kéo căng bao trọn không cách nào tiến lên.
“Á…………..Aaaaaaaaaaaaa…..Ô ô ô… Ô ô ô… Thiếp không muốn phá thân Đừng mà Đau quá Sao lại lớn như vậy Thật thô Ô ô ô…” Diệp Thuần cảm nhận rõ rệt đầu nấm cứng rắn thô lớn khủng bố của Hiên Viên Dực chen vào khiến lỗ nhỏ của nàng căng trướng tắc nghẽn.
Bụng nhỏ co rút kịch liệt muốn vặn xoắn nghiền nát dị vật xâm lăng.
Nàng đau đớn khóc nghẹn, oằn mình cào cấu cắn xé lấy gối đầu.
Mông nhỏ co giật nẩy nẩy, chật vật vểnh cao không dám cử động dịch chuyển dù rằng đau đến muốn ngất đi.
“Hư… Ta là phu quân của nàng Thuần nhi, phu quân phá thân cho nàng Đừng khóc Đừng trốn tránh Đong đưa theo ta nào ”
Tay trái hắn nhẹ nhàng vỗ về xương mu đang run rẩy đáng thương của nàng, nắm lấy giúp nàng nâng cao hạ thể, chậm rãi tiến tiến lùi lùi eo hông, đẩy đưa nơi tư mật của nàng cũng nhịp nhàng song song giữ vững khoảng cách an toàn.
Đầu nấm dính chặt lấy nộn huyệt của nàng không tiến cũng không lùi.
Hắn muốn dùng lực của nàng phá thân cho nàng
Dùng chính lực quán tính đẩy đưa của nàng để thọc rách huyết màng tượng trưng cho sự thuần khiết
Phải là chính nàng tự trao cho hắn

Bình luận (0)

Để lại bình luận