Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Mời Gọi Sa Ngã
Sau khi Từ Mỹ Lan tức giận bỏ về, Hứa Khả mới dám gọi lại cho Chu Đại. Cô lập tức chuyển sang chế độ video.
Khuôn mặt anh tuấn nhưng có phần mệt mỏi của Chu Đại xuất hiện. Anh đang ở nhà, vừa tắm xong, tóc còn hơi ẩm.
“Sao vừa rồi không nghe máy?” Giọng anh trầm thấp.
“Mẹ em vừa tới. Mới về xong.” Hứa Khả chống cằm, làm mặt quỷ với anh. “Mệt lắm à?”
“Không sao.” Chu Đại cười nhẹ. Anh nhìn cô qua màn hình, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cô thật lâu. “Gầy đi rồi. Cằm nhọn ra. Ở nhà không ăn uống đàng hoàng à?”
“Làm gì có. Em béo lên thì có.” Hứa Khả chu môi. “Học hành mệt chết đi được. Anh phải thưởng cho em.”
“Thưởng gì?”
“Tháng sau em thi tốt, anh phải về đây dẫn em đi chơi.”
“Được.” Anh gật đầu, nhưng ánh mắt không hề rời khỏi cô. Hứa Khả đang làm bài tập, thói quen cũ, cô cắn cắn đầu bút. Đầu lưỡi hồng hồng thỉnh thoảng lại vươn ra liếm nhẹ môi trên.
Chu Đại yên lặng nhìn. Anh không nói gì, nhưng Hứa Khả cảm nhận được không khí dần thay đổi. Hơi thở của anh dường như nặng nề hơn.
Cô ngẩng lên, thấy yết hầu của anh vừa trượt lên xuống một cái.
Tim Hứa Khả đập nhanh. Cô biết ánh mắt đó.
“Anh…” Cô ngập ngừng. “Mặt anh sao đỏ thế?”
Chu Đại không đáp, ánh mắt anh tối sầm lại. Cơn cấm dục hơn một tháng qua đang gào thét đòi giải thoát.
Hứa Khả bỗng bật cười, một nụ cười ranh mãnh. Cô đặt bút xuống, dựa lưng vào ghế, cố tình nói nhỏ: “Anh nhìn em kiểu gì đấy… Đừng bảo là… anh đang ‘chào cờ’ đấy nhé?”
Chu Đại khựng lại. Anh không ngờ cô lại nói thẳng toẹt ra như vậy.
Thấy anh im lặng, Hứa Khả càng được nước lấn tới. Cô nằm bò ra giường, camera rung lên theo nhịp thở của cô, bộ ngực phập phồng sau lớp áo thun mỏng.
“Chú ơi…” Cô gọi, giọng mềm oặt. “Em nói thật, em cũng… ngứa ngáy quá. Em nhớ ‘cái đó’ của anh.”
“Hứa Khả!” Giọng Chu Đại khàn đặc.
“Em nói dối làm gì.” Hứa Khả bĩu môi. “Em thèm muốn cơ thể anh. Anh không thèm em à?”
Chu Đại nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Lý trí của một bác sĩ 38 tuổi đang chiến đấu kịch liệt với bản năng nguyên thủy. Và bản năng đang thắng thế.
“Em đang quyến rũ anh.” Anh khẳng định.
“Vâng. Em đang quyến rũ anh đấy.” Hứa Khả cười khúc khích. “Hay là… chúng mình tắm chung qua mạng nhé? Em cũng muốn nhìn anh tắm.”
Đề nghị này giống như một mồi lửa ném vào đống rơm khô.
Chu Đại nhìn cô chằm chằm vài giây, lý trí cuối cùng cũng lên tiếng: “Không được. Rất nguy hiểm, lỡ như bị lộ…”
“Sợ gì chứ? Em chỉ cho một mình anh xem thôi mà. Em không cho anh xem mặt, anh cũng đừng cho em xem mặt, như vậy sẽ không ai biết.” Cô đứng dậy, cầm điện thoại đi vào phòng tắm. “Anh không tắm cùng em thì em tắm một mình. Em cởi đồ đây.”
Cô đặt điện thoại lên kệ, chỉnh góc máy chỉ quay từ cổ xuống dưới.
“Em cởi thật đấy nhé!”
Chu Đại nghiến răng. Anh nhìn thấy cô đưa tay ra sau lưng, và rồi… chiếc áo lót ren màu hồng nhạt rơi xuống đất.
“Hứa Khả!”
Anh gầm lên một tiếng, cầm khăn tắm lao vào phòng tắm của mình. Anh cũng chỉnh camera, cởi phăng quần áo, chỉ để lại chiếc quần lót cuối cùng. Dương vật bên trong đã căng cứng đến mức phác họa rõ ràng hình thù dữ tợn, như muốn xé rách lớp vải mỏng manh kia.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận