Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dì Vương cười rất mập mờ và nói đùa với bé Mộc Trạch Tê: “Tính tình của bố cháu cũng thật là. Ông ấy không nói nhiều nhưng lại làm rất nhiều. Trong khoảng thời gian này, mẹ cháu lại mang thai em trai cháu. Bà ngoại cháu thuyết phục rất nhiều, mẹ cháu mới chịu quay về.”
Bé Mộc Trạch Tê vẫn không thể hiểu được nụ cười của dì Vương. Cô cũng cảm thấy rằng bố dường như không yêu mẹ cô, nhưng lại có vẻ cũng rất yêu mẹ cô.
Sau khi ông nội lấy tất cả các món đặc sản tự làm xong xuôi thì bế Mộc Trạch Tê đi ra ngoài.
“Đi thôi.”
“Ông ơi, ông cầm nhiều đồ như vậy, bé Tê sẽ tự đi. Còn có thể giúp ông nội cầm đồ đạc nữa!” Mộc Trạch Tê vùng ra, cẩn thận vén chiếc váy mới vừa thay, làm động tác giúp ông nội.
Mộc Tùng Âm đã mềm lòng trước dáng vẻ hiểu chuyện của cháu gái, quả nhiên bé Tê là báu vật của ông ấy.
“Được rồi. Vậy bé Tê tự đi nhé, nhưng việc xách đồ thì vẫn nên đợi đến khi nào bé Tê lớn hơn một chút. Tê Tê đi theo ông nội là được rồi.”
Mộc Trạch Tê chào tạm biệt mọi người.
Đường đi hơi xa, ngồi xe rất lâu. Cho dù bé Mộc Trạch Tê rất buồn ngủ nhưng cũng kiên quyết kiềm chế lại không ngủ gục, cô bé không muốn làm rối tóc và váy áo của mình.
Mộc Trạch Tê đi theo ông nội đến một ngôi biệt thự siêu to lớn. Cuối cùng Mộc Trạch Tê cũng biết tại sao mẹ cô lại bắt cô mặc một chiếc váy đẹp như vậy.
Đường vào sân còn đẹp hơn sân vườn, Mộc Trạch Tê đã nhìn đến lóa mắt.
Khi bước xuống xe, trước cửa đã có người đứng chào đón. Đó là ông cụ nghiêm nghị và bà cụ đang tươi cười rạng rỡ, bên cạnh là một đứa trẻ còn rất nhỏ tuổi trông như “người lớn tí hon”.
“Anh Tùng Âm. Anh đến rồi.”
“Tố Cầm.”
Đối phương chào hỏi, ông nội cũng dắt Mộc Trạch Tê bước đến. Ông nội và ông nội bà nội nhà họ Nghiêm hỏi han, trò chuyện với nhau cho thỏa nỗi mong nhớ sau nhiều năm không gặp nhau.
Còn bé Mộc Trạch Tê cũng đã nhìn thấy bé Nghiêm Kỷ.
Anh ấy thật sự rất đẹp trai! Mộc Trạch Tê mở to mắt. Đôi mắt to tròn, đen láy lướt nhìn bé Nghiêm Kỷ từ trên xuống dưới, cậu bé mặc một bộ âu phục vừa vặn, chất liệu vải trông rất đắt tiền, cả người trông sạch sẽ.
Không giống như anh Đại Bằng và Đại Hữu lăn lộn trên cát, cả người anh còn đẹp không tì vết và sáng hơn cả những viên ngọc mà mẹ nâng niu, chăm chút.
Trong đầu bé Mộc Trạch Tê chợt lóe lên hình ảnh cậu chủ cao quý, xuất thân từ một gia đình giàu có mà mẹ đã nói. Hóa ra trông như thế này.
Bé Nghiêm Kỷ là người lễ phép và lịch sự, còn nhỏ tuổi nhưng đã có thể mỉm cười chào hỏi Mộc Tùng Âm: “Chào ông nội Mộc, lần đầu gặp mặt, cháu là Nghiêm Kỷ.”
Mộc Tùng Âm liên tục lại đáp: “Tốt! Tốt lắm! Cháu ngoan.”
Bà nội Nghiêm, Duẫn Tố Cầm lúc này cúi xuống ôm lấy Mộc Trạch Tê: “Đây là bé Tê đúng không! Chao ôi! Đứa trẻ này thật ngoan, trông cũng thật là xinh đẹp!”
Mộc Trạch Tê tỉnh táo trở lại, cô bé giỏi dùng dáng vẻ non nớt, ngọt ngào của mình để lấy lòng mọi người. Cô bé nâng khuôn mặt nhỏ nhắn nở nụ cười rạng rỡ, ngọt ngào gọi: “Chào bà nội Nghiêm, ông nội Nghiêm, cháu là bé Tê, cũng chính là Mộc Trạch Tê ạ ~”
Tất cả mọi người đều bị chọc cười, ngay cả một người luôn nghiêm túc như ông nội Nghiêm cũng không nhịn được bật cười ra tiếng.
“Được rồi! Bé Tê ngoan quá.”
Bà nội Nghiêm kéo bé Nghiêm Kỷ lại giới thiệu với bé Mộc Trạch Tê: “Đây là Nghiêm Kỷ. Thằng bé lớn hơn cháu một tháng, bé Tê nên gọi nó là anh nhé. Lát nữa anh Nghiêm sẽ chơi với bé Tê.”
Lúc này, bé Mộc Trạch Tê hơi ngại ngùng, nhìn dáng vẻ của Nghiêm Kỷ, nhẹ nhàng gọi: “Chào anh Nghiêm.”
Bé Nghiêm Kỷ mỉm cười: “Chào em Trạch Tê.”
Sau đó, bé Mộc Trạch Tê đi theo bà nội Nghiêm đến thăm nhà tổ tiên của nhà họ Nghiêm.
Tuy còn nhỏ nhưng bé Mộc Trạch Tê cũng hiểu rằng căn biệt thự siêu to này trông có vẻ đã hơi cũ kỹ, nhưng một số đồ trong đó còn đắt hơn nhiều so với những “viên ngọc” sáng lấp lánh kia.
Mộc Trạch Tê xem đến ngây người. Trên đường đi, cái miệng nhỏ bé có đủ thứ suy nghĩ kỳ lạ, nói ra những chuyện vô cùng ngây thơ và trẻ con khiến tất cả mọi người đều bật cười lớn.
Lúc vào bàn ăn, bởi vì đôi má nhỏ của cô bé phồng lên như một con sóc, ăn vô cùng ngon miệng. Bà nội Nghiêm cứ gắp đồ ăn cho Mộc Trạch Tê mãi.
Trong số đó, bà nội Nghiêm còn gắp món món thịt bò xào cần tây cho Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê bỗng sững sờ, cô không thích cần tây, nhưng vì bà nội Nghiêm đã gắp, nên cô chỉ đành nhịn rồi nhét vào miệng.
“Ăn ngon không?”
Mộc Trạch Tê cố gắng nhẫn nhịn mà nuốt cần tây xuống, sau đó gật đầu: “Ngon ạ!”
“Mộc Trạch thật giỏi. Anh Nghiêm không thích cần tây đâu.”
Bé Mộc Trạch Tê quay sang nhìn Nghiêm Kỷ, thấy cái miệng nhỏ nhắn của cậu bé khẽ mím lại, nở nụ cười nhạt, nhưng một đôi mắt sáng long lanh lại đang nhìn chằm chằm vào Mộc Trạch Tê với vẻ tinh nghịch.
Từ nhỏ, bé Mộc Trạch Tê đã học được cách quan sát vui buồn yêu ghét của người lớn, cô bé rất nhạy cảm với cảm xúc. Cô bé nhận ra trên người Nghiêm Kỷ có một loại cảm giác khác thường nào đó, hệt như anh có thể nhìn thấu được cô bé, khiến cô bé muốn rút lui.
Sau khi ăn cơm xong, ông nội bà nội ngồi ôn lại chuyện xưa. Còn mấy đứa trẻ ở bên cạnh chơi rất vui vẻ.
“Cái này cho em nè, em Trạch Tê. Đây là thứ mà bà nội đặc biệt chuẩn bị cho em Trạch Tê đó.” Nghiêm Kỷ đưa cho Mộc Trạch Tê một ít đồ chơi mới tinh của con gái, tất cả đều là búp bê và thú bông cao cấp.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ do bà giao, bé Nghiêm Kỷ không có ý định gì cũng không muốn để ý tới bé Mộc Trạch Tê. Cậu bé tự mình tránh ra, ngồi trên ghế sô pha một mình, lẳng lặng đọc sách.

Bình luận (0)

Để lại bình luận