Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Huyệt khẩu và cánh hoa ướt sũng nuốt lấy côn ŧᏂịŧ, lộ ra cảnh đẹp mỹ lệ. Mông nhỏ không tự giác run rẩy, hoa huyệt bọc dươиɠ ѵậŧ kẹp chặt, cắn cho anh khàn giọng thở hổn hển, ưỡn lưng đẩy vào bên trong, hưởng thụ cao trào sâu trong huyệt non càng tuyệt vời hơn. ” Thật sâu… ừm…” Cô chậm rãi lấy lại tinh thần, thở dốc dồn dập, bị cắm sâu không chịu nổi, dùng hết chút khí lực còn lại, cả tay lẫn chân bò về phía trước, cố gắng chạy trốn.
Côn ŧᏂịŧ từng chút từng chút rời khỏi cơ thể, Trần Hoài Tự cũng không vội, cụp mắt nhìn động tác của cô, chỉ là khi cô sắp chạy thoát thành công, lại kéo thắt lưng trở về. Ngôn Trăn bất ngờ không kịp đề phòng, nhuyễn huyệt mẫn cảm lại bị lấp đầy, qυყ đầυ to lớn nặng nề đâm vào chỗ sâu nhất, cô nhịn không được kêu lên một tiếng, sau đó anh tiếp tục ưỡn lưng tàn nhẫn thúc, thúc đến giọng điệu của cô cũng đều vỡ nát: ” A A… Không cần… Tôi không cần… ” Sáng sớm vừa tỉnh đã bị tàn nhẫn xâm nhập làm tới cao trào liên tục, Ngôn Trăn vừa nếm thử tình ái không lâu thật sự là chịu không nổi.
” Chịu đựng. ” Giọng nói của anh nhuốm tìиɧ ɖu͙© mê ly, nhưng lời nói lại vô cùng lạnh lùng. Cô nhịn không được đưa tay vòng ra sau lưng muốn đẩy anh, lại bị anh bắt lấy tay, chen vào khe hở cùng mười ngón tay cô đan vào nhau.
Ngôn Trăn thật sự là quỳ không nổi, thắt lưng mềm nhũn đến tê liệt. Trần Hoài Tự rút côn ŧᏂịŧ ra, lật người cô, mặt đối mặt nhấc hai chân cô lên, cúi người chen vào. Mông cô đều bị anh ôm ra khỏi giường, chỉ còn phần eo tựa vào giường, thân thể bị đẩy phát run, nhũ thịt trước ngực cũng không ngừng lắc lư, nhìn như thạch sữa trơn nhẵn, anh cúi người ngậm lấy, vừa mυ”ŧ vừa cắn. Hồi lâu, chuyện tìиɧ ɖu͙© kịch liệt cuối cùng cũng kết thúc. Trần Hoài Tự ôm cô hôn một hồi, hưởng thụ dư vị kɧoáı ©ảʍ sau cao trào, sau đó đứng dậy tháo bao ném đi. Quay đầu lại thấy Ngôn Trăn quấn mình vào trong chăn, co thành một cục nho nhỏ, bất động trên giường.
Anh tới gần, kéo kéo chăn, Ngôn Trăn chống cự. Anh lại dùng chút lực, lột chăn ra, bẻ vai cô để cô quay mặt về phía mình. Ba! Tiếng bạt tay trong trẻo khiến người ta bất ngờ không kịp đề phòng.
Trần Hoài Tự bị đánh lệch mặt, hai gò má trắng hiện lên dấu đỏ nhợt nhạt. Mặc dù lực đạo của cô không nặng, dấu vết rất nông, nhưng ở trên khuôn mặt trắng nõn nhã nhặn kia của anh mười phần không hợp nhau, dẫn đến mới nhìn qua có chút giật mình. Ngôn Trăn hoàn toàn bất mãn, động tác theo phản xạ có điều kiện, nhưng mà sau khi ra tay cô lập tức hối hận, cắn môi nhìn mặt của anh, không có gì để nói: ” Đã nói chỉ làm một lần! ”
Trần Hoài Tự quay đầu lại, Ngôn Trăn có chút sợ anh tức giận trả thù, rụt vào trong chăn. Không ngờ sắc mặt anh bình tĩnh, như chưa từng xảy ra chuyện gì, cụp mắt nhìn cô: ” Ôm em đi tắm một chút. ” Cô vẫn có chút kinh nghi, giãy dụa không muốn anh ôm, Trần Hoài Tự cầm lấy cổ tay cô: ” Còn chưa hết giận? ”
” … Không đánh, đánh anh còn phí khí lực của tôi. Không cần anh giúp, tôi tự mình đi tắm. ” Ngôn Trăn hừ một tiếng, bụng vào lúc này lại phát ra tiếng réo không đúng lúc. Cô đỏ mặt ngượng ngùng.
Trần Hoài Tự sờ sờ gò má cô: ” Có việc thì gọi tôi, tôi đi chuẩn bị đồ ăn cho em. ” Nói xong, anh đứng dậy ra khỏi phòng ngủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận