Chương 1030

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1030

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vành mắt đỏ lên lại bị Lâm Chi Nam ép xuống, cô dùng tiếng Anh dựa vào lý lẽ biện luận “Thì ra đây chính là mục đích anh đến Los Angeles, cùng lắm thì mỗi người một ngả, chúc anh sau này hàng đêm mơ thấy ác mộng, tinh thần không yên.
“Chúc anh mỗi đêm hoảng hốt giật mình, không hẹn gặp lại.”
Cô không quan tâm người trước mắt là vẻ mặt gì, cho dù cô gái ở đối diện anh ta là vẻ mặt ngạc nhiên, sau khi nói xong cô co cẳng chạy ra khỏi quán bar.
Mấy người bạn còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy một góc áo khoác màu nâu nhạt cuốn lên.
Ôn Thời Khải sải bước đuổi theo.
Cách cánh cửa thủy tinh bị bụi che mờ của cửa hàng tiện lợi, Lâm Chi Nam nhìn thấy dòng xe cộ hai bên qua lại, bóng dáng người đàn ông chạy vội vàng, gió cuốn một góc áo sơ mi của anh ta.
Ngay sau đó gương mặt anh ta trở nên bối rối, hoảng sợ không chút che đậy.
Anh ta vừa chạy vừa quay đầu nhìn quanh, ánh mắt chăm chú, Lâm Chi Nam lập tức giấu cả gương mặt đi.
Điện thoại không ngừng đổ chuông, cô cũng mặc kệ, giống như muốn dùng phương thức này để trả thù anh ta vậy.
Sau cùng bóng dáng anh ta dần dần biến mất trên con phố dài.
Không biết qua bao lâu, tần suất cánh cửa của cửa hàng tiện lợi mở ra ít dần, bên ngoài cửa kính chìm đắm trong nghê hồng.
Đột nhiên cửa một lần nữa bị người ta mở ra, không khí lạnh bao trùm.
Chiếc giày kaki đập vào mí mắt cô, là thương hiệu của Ý.
Lâm Chi Nam giật mình ngẩng đầu lên.
Anh ta đứng cách hai mét, hơi thở dồn dập thở ra khói trắng, cả gương mặt như thấm vào sương trắng đó, khoảng cách mấy mét đã thấy lạnh, chỉ có đôi mắt kia sáng rực lại nóng bỏng.
Điện thoại không tắt, anh ta lần theo tín hiệu sớm muộn có thể định vị.
Nhìn qua gương mặt kia, trước mắt cô không khỏi trở nên mơ hồ.
“Anh…”
Ôn Thời Khải thở dài một tiếng, giống như đang giải thích.
“Trong quán bar có camera giám sát, chúng ta quay lại xem một chút.”
Lâm Chi Nam không phục “Dù sao em cũng đã nhìn thấy.”
“Mắt sẽ nảy sinh ra hiệu ứng lừa gạt vào trước là chủ, căn cứ vào hình ảnh đã có để tưởng tượng, không có tiền căn hậu quả chính là lừa dối phiến diện, huống chi còn có một khoảng cách nhất định.”
Ôn Thời Khải đến gần một chút, giọng cũng nhẹ đi nhiều, nhưng cẩn thận lắng nghe vẫn có một vài phần trêu chọc.
“Chúc anh hàng đêm ác mộng, giật mình tỉnh giấc? Cũng phải danh chính ngôn thuận nắm được bím tóc của anh rồi nói.”
“Dù sao thứ em nhìn thấy chính là như vậy.”
Sao Lâm Chi Nam có thể không biết chính mình có chút võ đoán, nhưng nhìn thấy anh ta tới, cô chính là muốn nổi cáu.
“Mới sáng sớm em đã từ Boston chạy đến tìm anh đấy Ôn Thời Khải ”
“Em đến chỗ California, thật vất vả mới tìm người hỏi xem bọn anh đang ở đâu, chịu đói chạy đến tìm anh, kết quả anh thì no bụng nghĩ dâm du͙c, uống rượu mắt đi mày lại với một người đẹp, anh cả thấy mình đúng sao?”
“Anh sai rồi.” Ánh mắt Ôn Thời Khải chăm chú nhìn chằm chằm cô.
“Còn gì nữa không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận