Chương 1032

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1032

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mọi người trong nhà đều sợ bà ta lại xảy ra chuyện gì, thêm vào đó trong lòng có lỗi, cho nên chỉ có thể nhường nhịn bà ta.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, Vân Đông đã trở về, những lý do trước kia đều không còn nữa, bà ta cũng không uy hiếp được bọn họ.
“Bây giờ đều chú trọng vào hôn nhân tự do, sau này thế nào, đó là chuyện của bọn họ.” Thẩm Tương Tri vẫn không coi trọng bọn họ, chỉ là bộ dạng đáng thương của Mục Vân Thiên khiến anh không đành lòng đả kích hắn nữa, chỉ có thể nói mơ hồ.
Nhưng Mục Vân Thiên lại cười.
Hắn chưa bao giờ cho rằng em trai mình là đơn phương.
Trước kia đã dứt khoát từ bỏ ý định này, cũng chỉ cho rằng em trai mình không còn nữa nên không nghĩ đến chuyện nói rõ ràng, tránh cho cô gái kia thêm khó chịu.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, Vân Đông đã trở về, như vậy thì mọi chuyện đều có thể xảy ra.
Tiễn Thẩm Tương Tri đi, lại ứng phó xong tiếng khóc lóc của mẹ, Mục Vân Thiên kéo Mục Vân Đông đi.
“Vân Đông, em nói thật với anh, em đối với cô nhóc An Trường Nguyệt kia, rốt cuộc có suy nghĩ gì không?” Dù có đoán già đoán non thế nào thì cũng chỉ là suy đoán của riêng Mục Vân Thiên, vẫn chưa thấy em trai mình gật đầu.
Dù sao Mục Vân Đông cũng là một thanh niên trẻ tuổi, cũng không có kinh nghiệm gì, nghe vậy mặt đỏ lên nhưng lời nói lại rất kiên định: “Anh, em thích Trường Nguyệt, em muốn cưới cô ấy.”
Mục Vân Thiên cười vỗ vai em trai, dùng rất nhiều sức, vừa để trút giận vừa để vui mừng: “Tốt, tốt lắm.”
Cô nhóc kia, hắn đã để mắt đến từ lâu rồi.
Tất nhiên, hắn không phải để mắt đến cho mình, dù sao thì tuổi tác cũng chênh lệch ở đó, mặt hắn già rồi không còn dày đến thế.
Nhưng em trai ngốc của hắn thì được, tuổi tác tương đương, hai người lại cùng nhau lớn lên, cũng coi như là thanh mai trúc mã, ở bên nhau là hợp lý nhất.
“Lần này về nhà em có thể ở lại bao lâu?” Mục Vân Thiên lại hỏi.
“Có thể ở lại một tháng nhưng sau này mỗi năm đều có phép về thăm nhà, sẽ không cách lâu như vậy mới về giống như lần này.” Mục Vân Đông nói.
“Một tháng, cũng không tệ lắm.” Mục Vân Thiên tính toán trong lòng, tuy rằng trên mặt không biểu hiện ra nhưng bàn tính nhỏ trong lòng đã tính toán rôm rả.
“Cái gì không tệ lắm?” Mục Vân Đông không hiểu.
“Tất nhiên là tranh thủ thời gian một tháng này, định đoạt chuyện của em và Trường Nguyệt.” Mục Vân Thiên trả lời như lẽ đương nhiên: “Anh nói này, em phải tranh thủ thời gian, cô nhóc kia vốn đã xinh đẹp, bây giờ lại còn xuất sắc như vậy, ở trường không biết có bao nhiêu người theo đuổi, nếu em không nhanh tay, đến lúc đó bị người khác cướp mất thì đừng có hối hận.”
Mục Vân Đông ủ rũ mặt mày, thực sự để những lời này vào trong lòng.
Sao hắn lại không nghĩ đến chứ?
Trường Nguyệt xinh đẹp như vậy, lại còn thông minh, cho dù hắn có cố gắng thế nào cũng không đuổi kịp, nếu cô ấy không thích hắn thì phải làm sao?
Mục Vân Thiên không phát hiện ra sự khác thường của Mục Vân Đông, ở đó nói một tràng dài.
Bản thân hắn cũng không có kinh nghiệm theo đuổi con gái nhưng không ảnh hưởng tới việc hắn thấy người khác theo đuổi, bất kể có dùng được hay không, dù sao thì cứ nói ra trước rồi tính sau, nhất định phải hạ gục người ta mới được.
Không nói rõ được hắn có tâm lý gì, tiêu chuẩn tìm vợ của mình không đạt được thì vô thức áp dụng lý thuyết này vào em trai mình, giống như chỉ cần em trai thành công thì mục tiêu của hắn cũng hoàn thành vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận