Chương 1032

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1032

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chẳng qua từ trước đến nay cô không cảm thấy thế.
Nói cho cùng bây giờ cô thật sự thích anh ta rồi.
“Anh nói em xem nhẹ anh, nói trong lòng em anh không bằng một nửa của anh ấy, nhưng cho tới bây giờ anh cũng chưa từng cùng em nói qua bất kỳ phiền não nào của mình.”
Giống như đây chính là trọng điểm, cô nói ra lời trong lòng mình cho Ôn Thời Khải biết.
“Trong lòng anh có phiền muộn, từ trước đến nay lại chưa từng nói cho em biết, giống như không gì không làm được, khiến cho em càng coi anh là thần, càng dễ coi nhẹ anh.”
“Ở chỗ này, em muốn xin lỗi anh.”
Giọng điệu cô nghiêm túc nói từng chữ một đều đâm vào tim Ôn Thời Khải, cửa sổ thủy tinh phản chiếu lên gương mặt người đàn ông, ánh mắt thâm thúy nghiêm túc lại chuyên chú.
“Nhưng sau này cho dù gặp phải bất kỳ chuyện gì, phiền phức trên việc học, hay vấn đề gia đình, bao gồm cả mấy chuyện nhỏ như hạt vừng, tốt xấu gì anh cũng nói cho em biết được không?” Lâm Chi Nam nói “Ôn Thời Khải, em cũng muốn được hiểu anh, không muốn ít hơn bất kỳ ai một chút nào.”
Ôn Thời Khải còn có thể nói gì.
Anh ta chỉ hận chính mình vừa rồi ở trong quán bar dựng lên cứng rắn bị hai ba câu của cô phá hủy.
Yêu thích của cô giống như hòa vào trong ánh mắt cô, đen nhánh mát lạnh, giống như mang theo ánh nắng chiếu thẳng vào nơi hẻo lánh trong tim anh ta.
Bàn tay đặt trên cổ anh ta bị Ôn Thời Khải lấy xuống, anh ta hôn nhẹ lên mu bàn tay Lâm Chi Nam một cái.
“Đàn ông Châu Âu thích dùng hôn tay làm lời thề.” Ôn Thời Khải nói.
“Cô Lâm, anh thua em rồi.”
Mấy chữ ngắn ngủi, băng tuyết tan rã.
Đột nhiên di động ting lên mấy tiếng, Ôn Thời Khải lấy di động ra xem, là thông báo của hòm thư, trong nhóm chat cũng sôi trào.
Lâm Chi Nam nhìn vẻ mặt anh ta hơi dừng lại “Sao thế?”
“Viện nghiên cứu IT gửi văn kiện phản hồi cho anh, hẳn là kết quả thí nghiệm so sánh kiểm trắc.”
Anh ta vừa mới nói xong, Lâm Chi Nam đã nhanh chóng ấn vào, giống như còn gấp hơn cả anh ta.
Dòng chữ congratulation đập vào mí mắt, cô đã biết kết quả, vui vẻ kéo cánh tay anh ta.
“Anh nhìn đi, em biết ngay chỉ là sợ bóng sợ gió một trận.”
Ôn Thời Khải liếc nhanh xuống, thật ra kết quả vào lúc lấy ra đã có lớn khái.
Chỉ là nhìn thấy người trong ngực vui vẻ thành bộ dáng này, trong người anh ta đã hình thành thói quen kìm chế, vào lúc này phóng thích đắc ý, khóe miệng không nhịn được mà giương lên.
“Em cảm thấy có chuyện thời không song song, nếu như em không tới, nói không chừng là một kết quả khác, đương nhiên sau cùng vẫn sẽ biến nguy thành an.” Lâm Chi Nam nói.
“Cho nên anh phải cảm ơn em đấy.”
Lâm Chi Nam bắt đầu hoa ngôn xảo ngữ nổi bật tầm quan trọng của mình, thấy Ôn Thời Khải không phản bác, dùng tay nhéo mặt anh ta.
Ngoài cửa nghê hồng rực rỡ, tuyết rơi xuống giống như đêm giáng sinh.
Ôn Thời Khải đáp “Được.”
Hết phiên ngoại Ôn Thời Khải.

Bình luận (0)

Để lại bình luận