Chương 1036

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1036

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc đó, anh muốn mượn thế lực của Giang Hoài.
Giang Hoài cũng hiểu rõ, chỉ là hắn cũng có tính toán riêng nên không ngại cho nhau một cơ hội.
Thẩm Tương Tri cảm thấy hắn sẽ không đến mức trở mặt với mình, mấy năm nay hai người dây dưa quá nhiều, một khi có chút sơ suất, sẽ gây ra động tĩnh lớn.
Tuy nhiên, đàn ông lớn tuổi thất tình, có lẽ cũng muốn tìm cơ hội để dạy dỗ tình địch.
Rõ ràng là Thẩm Tương Tri đã tính sai.
Giang Hoài không chủ động gây chuyện, ngược lại còn kết giao với Mục Vân Thiên.
Mục Vân Thiên vẫn luôn được gọi là hồ ly cười, dù vậy, hắn cũng không tránh khỏi bị Giang Hoài lừa gạt.
Cũng có lẽ, hắn đã lạc lối trong tương lai tươi đẹp mà Giang Hoài vẽ ra.
Giang Hoài ở đây nửa tháng, bề ngoài thì có vẻ như không có gì thay đổi, cũng không bao giờ ngăn cản An Trường Nguyệt ra ngoài tìm Mục Vân Đông.
Hôm nay An Trường Nguyệt không ra ngoài, vì hôm nay Mục Vân Đông có việc, đôi trẻ mới yêu cũng có thể tạm nghỉ một ngày.
Cho đến khi, Mục phu nhân dẫn theo Vương Tĩnh đột nhiên đến thăm.
Không giống như lần trước trực tiếp đối mặt với An Trường Nguyệt bằng lời lẽ sắc bén, Mục phu nhân đến đây là có chuyện muốn nhờ.
Giang Hoài và An Trường Nguyệt đều ở đó, cũng không tránh mặt.
Mục phu nhân trực tiếp mở lời, lời nói đầy khách sáo: “Vân Đông cũng không còn nhỏ nữa, gia đình đã định cho nó một cuộc hôn nhân “Môn đăng hộ đối”, tính nó lại bướng, tôi nghe nói nó và cô Trường Nguyệt là bạn tốt, cho nên hôm nay mới mạo muội đến đây, chính là muốn nhờ cô Trường Nguyệt giúp khuyên nhủ nó, người xưa có câu trai lớn lấy vợ gái lớn gả chồng, nó đến tuổi này, cũng nên kết hôn rồi.”
Nói đến mấy chữ môn đăng hộ đối, giọng điệu của bà ta như đặc biệt nhấn mạnh.
Mà câu nói này, khiến cả phòng không còn ai cười nổi.
Lần này Mục phu nhân thông minh rồi, cười nói ra những lời này, rõ ràng là muốn Trường Nguyệt biết khó mà lui.
An Trường Nguyệt chưa bao giờ là người chịu ấm ức, huống hồ chỉ là một người ngoài không liên quan, càng không thể khiến cô ấy khuất phục.
“Nếu là vì chuyện này thì e là Mục phu nhân tìm nhầm người rồi.” An Trường Nguyệt mặt không cảm xúc nói xong câu này: “Tôi và Mục Vân Đông… không thân.”
Mục phu nhân không giận mà cười: “Ồ, vậy có lẽ là tôi hiểu lầm rồi, đã như vậy, tôi cũng không thể làm khó cô Trường Nguyệt, chuyến này, coi như tôi chưa từng đến đây.”
Nói xong, Mục phu nhân hỏi Vương Tĩnh: “Con và Hồng Đậu cũng khá thân, ở lại đây ngồi một lát, hay là về cùng mẹ?”
“Con về cùng mẹ.” Vương Tĩnh áy náy nhìn An Hồng Đậu: “Hồng Đậu, tôi đưa mẹ về trước, hôm nào rảnh tôi lại đến thăm cô.”
“Bình thường tôi cũng khá bận, cô còn phải trông con, cũng không cần cố ý chạy tới chạy lui.” Ý từ chối này, cũng coi như rất rõ ràng.
Vương Tĩnh mặt mày lúng túng, Mục phu nhân lại không để ý, nhìn Vương Tĩnh nói ý: “Người ta đã bận như vậy, sau này con cũng đừng đến làm phiền nữa.”
Phải nói là lấy được đứa con dâu như vậy, Mục phu nhân cũng không phải không hối hận.
Rõ ràng là xuất thân không thấp nhưng lại có chút hèn mọn, cả ngày chỉ biết nịnh nọt người khác, nhà họ Mục ở thành phố Giang cũng có thể xếp vào hàng ngũ, có cần phải mặt dày bám theo người ta không?
An Hồng Đậu kéo An Trường Nguyệt về phòng, dứt khoát hỏi thẳng: “Cháu cũng thấy thái độ của mẹ Mục Vân Đông rồi, cháu định thế nào?”
Nói thật, Mục Vân Đông có tốt đến đâu, mà gặp phải bà mẹ như vậy, cô cũng không muốn Trường Nguyệt giống như Vương Tĩnh, chỉ biết chạy theo để bị người ta coi thường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận