Chương 1037

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1037

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ta nhìn tấm thiệp mời lấp lánh trên bàn trà, đáy mắt tràn ngập hứng thú và trêu tức.
“Nam Nam… Lần sau gặp.”

Hôm sau Lâm Chi Nam cùng nhóm bạn chào tạm biệt gia đình bốn người thân thiện kia, cùng bạn đi đến Cappadocia.
Nói thật lòng, nơi này căn bản không ở trong kế hoạch của cô, trời sinh cô chính là kiểu con gái thiếu tế bào lãng mạn, yêu thích và hứng thú cả đời đều dấn thân vào những nền văn hóa và sự vật mới mẻ mà từ trước đến giờ cô chưa từng đặt chân đến.
Duy chỉ có về phương diện lãng mạn, có lẽ là vì được thiên vị quá nhiều mà không cần phí quá nhiều tâm tư.
Loại hình như khinh khí cầu này, ở trong đầu cô thuộc về không có IQ.
Đi cùng cô có một cô gái Hàn Quốc tên Brenda, nói gì mà nhất định phải ngồi lên khinh khí cầu, thuyết phục không có kết quả, cộng thêm mấy cô gái khác dao động, Lâm Chi Nam cũng bị kéo lên ngồi một vòng.
Theo khinh khí cầu lên cao, bọn họ ngồi ở trên làn giống như thoát khỏi ảnh hưởng của trọng lực rời khỏi bên ngoài thế giới.
Cúi đầu là lít nha lít nhít những kiến trúc phương Đông, tầm mắt có thể nhìn thấu bầu trời màu cam và xanh thẳm ngàn dặm, cho dù không hiểu lãng mạn, Lâm Chi Nam cũng cảm thấy thỏa mãn, kính râm che đi đôi mắt giống như con mèo ngủ gật nhắm lại.
Khinh khí đầu bay đến giữa không trung, Brenda lại khóc, bờ môi run rẩy, cổ họng nghẹn ngào, là kiểu khóc tê tâm liệt phế khiến người ta đau lòng.
Dưới sự an ủi của mấy cô gái, cô ấy dần dần ổn định lại cảm xúc, chỉ là nước mắt vẫn rơi xuống, giống như huyết dịch trong suốt.
“Bạn trai tôi, chính là người nửa năm trước mới chia tay, chúng tôi ở bên nhau mười năm, từ lúc ở trong nước đã ở bên nhau.”
Bờ môi cô ấy run rẩy “Anh ta đã từng ôm tôi như trân bảo ở trong ngực, nói cho tôi biết, đời này nhất định sẽ ở trên khinh khí cầu cầu hôn tôi, không phải tôi thì không cưới.”
“Thế nhưng tình cảm 10 năm lại không sánh được cô gái mới quen.”
Brenda cảm thán “Tôi chỉ thở dài thì ra tính đảm bảo của tình cảm con người còn kém hơn cả khinh khí cầu, chúng nó vẫn còn đây, mà anh ta thì không có ở chỗ này.”
Câu nói này không biết là đâm vào chỗ nào trong lòng Lâm Chi Nam, chỉ cảm thấy mũi như bị kim đâm, ê ẩm lại đắng chát.
Ánh nắng chói chang đâm vào một góc sâu trong trí nhớ của cô, cô nhớ một lần nào đó đến London thăm Lục Nhất Hoài, ở chỗ sâu trong gối dựa ghế sofa lấy ra một quyển sách.
“100 chuyện đời này phải làm với người yêu” phiên bản VIP.
Cái gì mà cùng đi nhà ma, nhớ sớm tìm quỷ dọa sợ cô.
Cùng nhau ngồi khinh khí cầu, cùng bôi lên mặt nhau…
Đủ loại ý tưởng đánh bất ngờ, dùng bất cứ thủ đoạn nào, Lâm Chi Nam chỉ cảm thấy không biết nên khóc hay nên cười.
Lục Nhất Hoài từ sau lưng đi đến hỏi cô đang cười gì.
“Lục tiên sinh cool ngầu như thế, quyển sách này không phải là anh mua đấy chứ?” Lâm Chi Nam ở trong ngực anh ta cười đến không ngậm được miệng, chỉ cho anh ta một đoạn.
“Nhìn anh ấy mặc nữ trang một lần, còn búi tóc trên đầu anh ta.”
“Đầu óc của tác giả nào lại thần kỳ như thế, thật sự có người nhàm chán đi làm những thứ này sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận