Chương 1038

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1038

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đứa trẻ này thật đặc biệt.
Một lúc sau Tư Không Huyền cười lớn: “Đúng là một cô bé bá đạo, nhưng đáng tiếc cô bé không phải là con cháu của Tư Không gia chúng ta.”
Đôi mắt Hinh Nhã nhanh chóng nhìn về phía Tư Không Huyền lớn tiếng mắng mỏ: “Hừm, ông già xấu tính không xứng làm ông nội của ba Tư Không.”
Tư Không Huyền không hề tức giận mà ngược lại trở nên rất quan tâm đến một đứa trẻ như vậy, ông ta cười vẫy vẫy tay, ra hiệu cho các vệ sĩ đặt súng xuống: “Đưa bọn họ đến điện phía sau nghỉ ngơi, chăm sóc cẩn thận.”
Sau một trận chiến ngắn ngủi, Tư Không Huyền đã hiểu rõ đặc biệt về hai mẹ con này, đột nhiên cảm thấy nếu không đối xử tử tế với họ, đó là một sự phạm thượng trước những điều đẹp đẽ.
Cách đối xử đã thay đổi từ địa lao chuyển sang hậu điện, Lãnh Nhược Băng mím môi hài lòng, nắm lấy tay Hinh Nhã sải bước ra khỏi sảnh.
Sau khi Lãnh Nhược Băng và Hinh Nhã rời đi, Tư Không Huyền thật lâu không dời mắt lại, cuối cùng phun ra một câu: “Thật thú vị… đáng tiếc.” Hai mẹ con này ưu tú như thế nhưng đáng tiếc không phải người của Tư Không gia.” Vào lúc này ông muốn Tư Không Ngự kết hôn với Lãnh Nhược Băng, sinh ra một đứa trẻ tốt như Hinh Nhã.

Mặc dù Tư Không Huyền đã đãi ngộ tốt, sắp xếp cho Lãnh Nhược Băng và Hinh Nhã ở hậu điện, nhưng cũng chọn cách sắp xếp họ trong một hành lang bí mật canh gác cẩn mật. Sau khi Lãnh Nhược Băng vào phòng, cô mới yên tâm cho Hinh Nhã ngủ nghỉ ngơi, đây là một hòn đảo biệt lập, xung quanh là biển, không có phương tiện giao thông đường biển hay máy bay thì không thể thoát được. Cho nên cô cũng không cần đánh nhau chống lại vô ích, cứ nghỉ ngơi thật tốt, tĩnh dưỡng tinh lực, đợi Nam Cung Dạ đến tìm thì mới có thể phối hợp tốt với anh hơn.

Vì là thành viên của Tư Không gia biết rất rõ mọi chuyện nên Tư Không Ngự đã đến đảo Tư Không trước Nam Cung Dạ, anh muốn giải quyết tranh chấp này trước khi cơn giận dữ của Nam Cung Dạ bùng cháy tới đảo Tư Không.
Một khi tranh chấp này mở rộng, sẽ là thiệt hại khó lường đối với Tư Không gia và Nam Cung gia.
Tất nhiên điều quan trọng nhất là giải cứu Lãnh Nhược Băng và Hinh Nhã, đảm bảo rằng họ bình an vô sự.
Khi Tư Không Ngự đáp xuống đảo Tư Không trời đã chạng vạng, mặt trời lặn xuống biển, biển trời cùng một màu, hoàng hôn rất đẹp.
Anh không để ý đến bất cứ chuyện gì nữa, đi thẳng đến lớn điện trưởng lão để tìm ông nội Tư Không Huyền.
Lúc này Tư Không Huyền đang ngồi một mình trong lớn điện, nhắm mắt nghỉ ngơi, dường như ông ta đã đoán được Tư Không Ngự giờ phút này sẽ đến gặp ông. Lúc Tư Không Ngự đi vào lớn điện ông ta hơi mở mắt: “Tư Không Ngự, cháu trai tốt của ta, cuối cùng anh cũng tới gặp ta rồi.” Giọng nói của ông ta âm trầm, đầy bất mãn với Tư Không Ngự.
Đã nhiều năm như vậy Tư Không Ngự chưa từng có tình cảm với người ông này, thậm chí có thể nói là đối với cả Tư Không gia cũng không có tình cảm, vì mẹ của mình. Có thể nói mẹ anh là nạn nhân của cả Tư Không gia, hồi đó Tư Không Ngạo đã giết mẹ một cách dã man vì lợi ích ích kỷ của bản thân, khi còn nhỏ anh đã nghĩ đến việc cầu cứu ông nội, mhưng khi nghe ông nội và bố của anh nói chuyện anh hoàn toàn tuyệt vọng cho nên anh mới giấu sâu sự hận thù của mình.
Khi đó anh còn nhỏ, nghe nói ông nội chỉ nặng nhẹ than thở về ba anh vài câu, cũng không coi đó là chuyện lớn, bởi vì phụ nữ gả vào Tư Không gia chỉ là công cụ mà thôi, mẹ anh là công cụ vô tội nhất.
Lúc này đối mặt với người ông có quan hệ huyết thống này, anh không có nhiều tâm tình: “Ông nội.” Giọng điệu rất lạnh lùng.
Tư Không Huyền thực sự vừa yêu vừa ghét đứa cháu trai này, yêu đương nhiên là trân trọng tài năng, hàng trăm năm nay Tư Không gia mới sản sinh ra một nhân vật huyền thoại như vậy, là niềm tự hào của ông. Đáng ghét dĩ nhiên là ông không khống chế được tài năng này, Tư Không Ngự chưa bao giờ nghe lời ông, cũng chưa bao giờ đủ kính trọng ông nội như ông ta đây. Trước đây ông cho rằng anh ta kiêu ngạo, nhưng sau này ông nhận ra rằng tất cả đều xuất phát từ lòng hận thù, vì mẹ anh ta, anh ta hận cả Tư Không gia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận