Chương 1038

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1038

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Chi Nam ngửa đầu nhìn Lục Nhất Hoài, giống như nắm lấy bím tóc của anh ta chế giễu “Làm sao lại còn cầm bút đỏ tô đậm chỗ này? Sao em không biết bạn trai mình còn có tâm hồn thiếu nữ như thế nỉ?”
Thế nhưng cho dù cô nhìn như thế nào, Lục Nhất Hoài vẫn bình thản ung dung.
Anh ta vẫn là dáng vẻ ngạo mạn khinh cuồng kia, lông mày khẽ nhướng lên, dễ như trở bàn tay phủi sạch quan hệ đổ lên đầu cô em họ, nói em họ để quên ở chỗ này.
“Thứ đồ chơi của con gái này, em cảm thấy bạn trai em sẽ đọc sao?”
Lâm Chi Nam nửa tin nửa ngờ, thế nhưng nhìn dáng vẻ bình thản thẳng thắn của anh ta, dường như không có chút quan hệ nào với quyển sách màu hồng này.
Cô đã tin.
Chưa từng chú ý đến lỗ tai người đàn ông hơi đỏ lên, giống như có một số cảm xúc khó nói nên lời đọc lại đến cực hạn muốn phá rách da xông tới.
Nào có em họ gì, rõ ràng là anh ta ngày đêm nhớ cô tích tụ lại thành những việc nhỏ ấm áp không đáng kể này.
Cô không lãng mạn, cho nên mới cảm thấy hành động như vậy là ngây thơ không thú vị.
Bây giờ ngồi lên khinh khí cầu, nghe thấy được Brenda sầu não kể về chuyện xưa, Lâm Chi Nam giống như bị nước biển bao phủ, tình triều dâng lên, khiến cho cô lần đầu tiên tha hương nơi đất khách quê người nhớ Lục Nhất Hoài đến phát điên.
Cô chưa từng cùng anh ta ngồi trên khinh khí cầu.
Cô tin chắc người đàn ông này tuyệt đối sẽ không trở thành kẻ đồi ҍại như trong miệng Brenda.
Lúc này, nếu như anh ta ở đây…
Lâm Chi Nam không kìm được mà nghĩ, anh ta sẽ hái cho cô ngôi sao sáng nhất trên bầu trời kia, cho dù núi đao biển lửa.
Bên trên khinh khí cầu nhiệt huyết sôi trào, bầu không khí tăng vọt, thế nhưng bởi vì tinh thần Brenda chán nản và Lâm Chi Nam thất thần mà mấy cô gái có vẻ trầm mặc.
Lúc chạng vạng tối, bầu trời tối đen, rừng cây núi xa đều bị phác họa thành bóng mờ, người xếp hàng lên khinh khí cầu vẫn là một hàng dài, du khách trèo non lội suối mà đến, sao có thể bởi vì trời tối mà bỏ qua.
Lâm Chi Nam phí sức từ trong đám người đi qua, vừa thoát thân giày lại bị người ta giẫm rơi một cái, lúc sắp ngã sấp xuống, một bàn tay hữu lực vững vàng đỡ lấy cô.
Cô quay đầu nhìn lại.
Lục Nhất Hoài đang đứng bên cạnh cô, kính râm màu đen che đi phần lớn mặt anh ta, chỉ còn lại khóe môi cong lên, khoa trương và cuồng vọng, hoàn toàn giống như trước đây.
Chiếc giày bị giẫm rơi không biết từ lúc nào đã đến trong tay anh ta, anh ta khom người nâng chân Lâm Chi Nam lên, trước tiên phủi lớp cát trên lòng bàn chân cô.
Mãi cho đến khi người đàn ông giúp cô đi vào, Lâm Chi Nam vẫn ngạc nhiên nhìn anh ta.
Đáy mắt giống như dâng lên một tầng sương mù ẩm ướt, hoảng hốt đến không chân thực.

Bình luận (0)

Để lại bình luận