Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kế Oanh Nhi cảm giác được tɾong lời dặn dò ân cần của cha chồng có điều kỳ lạ, mà nàng cũng không hiểu nguyên do vì sao mình có cảm giác đó.
Song, khi biết cha chồng muốn cắt đứt với Từ thị, Oanh Nhi lập tức mừng rỡ như điên, tràn ngập chờ mong đến lúc mây tan trăng sáng, nhìn thấy bầu trời. Cảm xúc mừng vui lập tức khoả lấp nỗi bất an của nàng.
Hôm sau, quả nhiên quản gia đã phái người đến giúp nàng thu dọn hành trang rồi tiễn nàng rời Ôn phủ, dọn tới tiểu viện cha chồng đã mua trước đó.
Đó là hai gian nhà nhỏ có một kho để chất củi và một giếng nước. Nơi này sach sẽ, còn rộng rãi thoải mái hơn nhà mẹ đẻ của nàng. Kế Oanh Nhi cực thí¢h tiểu viện này, nàng hào hứng đi dạo một vòng.
“Trong phòng có một hòm tiền do Quế Chân cô nương gửi lão gia tạm bảo quản thay. Ít ngày nữa Quế Chân cô nương sẽ đến lấy, làm phiền Kế nương tử.”
Ôn Kiệm lời ít ý nhiềụ Sau khi h0àn thành xong việc này hắn vẫn còn nhiệm vụ khác, vội vàng đến kỹ viện Say Phươռg Mộng Điệp để đưa tiền chuộc thân của Quế Chân cô nương cho ma ma.
“Một tay giao tiền, một tay giao người. Đại nhân nhà ta không để ý những lễ tiết vụn vặt nên ông ta ấy lệnh cho ta nội tɾong hôm nay phải đưa Quế Chân cô nương về phủ. Phiền ma ma chuyển lời tới cô nương để nàng nhanh chóng thu xếp hành trang.”
“Sao lớn nhân lại gấp thế? Quế Chân nhà ta yêu kiều tươi thắm biết bao, tốt xấu gì thì Ôn lớn nhân cũng nên phái người nâng kiệu đến đây đón người, không lẽ để Quế Chân tự đi bộ tới thẳng nhà họ Ôn?”
Ôn Kiệm đáp “Không thành vấn đề, Quế Chân cô nương có ͼhân nên có thể tự đi, cùng lắm thì che mặt lại thôi.”
Trước đó Ôn Trạm đã bàn bạc ổn thoả chuyện chuộc thân cho Quế Chân với phía thanh lâu, hắn giả vờ nói muốn nạp Quế Chân làm thiếp, đợi qua thất tuần của Ôn Đình sẽ rước nàng về phủ.
Từ trước đến nay Ôn Kiệm luôn làm việc được giao một cách nhanh nhẹn dứt khoát vì hắn đã đi the0 Ôn lớn nhân bảy tám năm và được tín nhiệm hơn cả.
Bây giờ hắn đã an bày thoả đáng tất cả mọi việc được giao.
Sau khi dẫn Quế Chân mặc một thân phụcsức hoa lệ đi ra khỏi kỹ viện thì Ôn Kiệm không đưa nàng đến Ôn phủ mà dẫn cô nương đến một quán ăn nhỏ mang tên “Phúc Mãn Đường”.
“Tiểu Mãn cô nương, chủ nhân của quán ăn này đã về quê sinh sống mấy tháng. Lão gia sai ta thu xếp mua “Phúc Mãn Đường” để sau này cô nương có nơi làm ăn sinh sống, tiền mua lại quán lấy từ số tiền cô nương đã gửi.”
“Giờ cô nương đã là bà chủ của nơi này, nếu muốn xem tình hình lợi nhuận gần đây thì có thể tìm sổ sách ở phòng thu chi. Phía sau khu vực buôn bán là tiểu viện, cô nương có thể dọn vào ở ngay. Đây là khế ước nhà đất, còn tất cả ngân lượng người đã gửi thì lớn nhân cất ở chỗ khác.”
Ôn Kiệm nói địa chỉ Oanh Nhi đang ở cho Quế Chân, “Lão gia có nhắn lại lời này, ông ta nói Kế nương tử còn nhỏ, phiền Tiểu Mãn cô nương quan tâm chăm sóc nhiều hơn, lớn nhân vô cùng cảm kích. Nếu cô nương không dặn dò điều gì khác thì tiểu nhân xin cáo lui.”
“Khoan đã ”
Quế Chân đâu phải đứa con nít chưa lớn giống Kế Oanh Nhi.
Lúc đầu nàng còn cho rằng vì Ôn Trạm tránh hiềm nghi nên mới phái thuộc hạ tới đưa tiền chuộc.
Quế Chân càng nghĩ càng thấy lạ, vì sao hắn không cất tiền của nàng ở Ôn phủ mà lại để ở chỗ con dâụ

Bình luận (0)

Để lại bình luận