Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không có tin tức gì sao?”
“Tạm thời… không có”
Thiếu Minh im lặng một chút, bất lực tắt điện thoại.
Hai tháng rồi, đã hai tháng rồi. Một chút tin tức về cô cũng không có. Hình bóng cô, vậy mà cứ hiện về bên anh.
Phỉ Nhược, rốt cuộc em đang ở đâu? Cuộc sống em ổn chứ? Con chúng ta.. có phải đã được sinh ra rồi không?
Anh muốn biết, thực sự rất nhiều thứ anh muốn biết. Vây mà… tất cả chỉ mơ hồ, không chút thông tin.
“Nay anh về chứ?”
Cuộc gọi của Tố Nhan. Gần một tuần rồi anh không về nhà, cả một tháng nay anh luôn vắng mặt, hai ba ngày lại về một lần. Lần này thời gian lâu hơn làm cô không khỏi sốt ruột.
Tố Nhan thừa biết anh đi đâu, cũng biết Phỉ Nhược đã biến mất. Có thể điều này đối với cô rất tốt, nhưng lại làm anh rời xa cô nhiều hơn.
Trái tim anh, đã đi theo người con gái đó mất rồi, thứ cô giữ lại được chỉ là sự thương hại của anh.
“… về”
Giọng nói trầm thấp của anh khẽ vang, bớt đi phần nào sự ê ẩm trong tim cô.
——
Trong phòng kín, mùi nước hoa dịu nhẹ mà quyến rũ, không khỏi lay động lòng người. Nhưng trên giường lớn kia, tâm trạng một người lại không vì hương thơm mà thoải mái.
Tố Nhan nằm một bên giường, siết chặt tấm chăn, không cam lòng nhìn Thiếu Minh đã vào giấc ngủ.
Anh vừa rồi lại từ chối cô.
Anh nói mệt, là thực sự mệt hay tâm trí không thể rời khỏi người đó.
Cuối cùng cô cố chấp giữ lấy anh là đúng hay sai.
—-
Ánh sáng lùa vào phòng, rèm cửa khẽ tung bay. Tố Nhan đặt tay trên trán anh khẽ vuốt ve.
Từ khi nào, cô đã yêu người đàn ông này. Từ khi nào cô lại trở nên cố chấp và ích kỷ như vậy. Nếu bây giờ buông tay, cô có làm được không.
Tố Nhan chăm chú ngắm nhìn gương mặt anh, đầu óc miên mang suy nghĩ. Đôi mắt anh chợt mở nhìn thẳng vào mắt cô.
Thiếu Minh nhìn cô, khẽ đơ vài giây, có chút không phản ứng được với hình ảnh trước mặt. Tố Nhan lại hốt hoảng rút tay lại muốn quay đi, chợt đầu cô bị giữ lấy, ngón tay anh vuốt ve quanh viền mắt cô.
“Đừng đi, anh muốn nhìn”
Tố Nhan cứng người, nằm im để anh vuốt ve.
Anh đây là làm sao?
Có phải sau một giấc ngủ anh đã suy nghĩ lại.
“Thật đẹp”
“Hả?”
Câu nói mơ hồ của anh làm cô không thể tiếp thu. Anh chưa bao giờ dành những lời nói này cho cô.
“Mắt em, rất đẹp”
Mắt, đẹp…
Anh đây là…
Reng reng.
Tiếng điện thoại phá vỡ bầu không khí yên ắng, Thiếu Minh như bị mê hoặc vẫn nhìn vào mắt Tố Nhan, một tay mò mẫm trên bàn tìm điện thoại.
“Lão lớn, có.. có tin tức”
Câu nói lắp bắp bên kia như kéo anh thức tỉnh. Anh vậy mà lại mê man trong đôi mắt Tố Nhan, đôi mắt giống người đó. Đôi mắt quen thuộc khiến anh nhớ nhung chỉ muốn ngay lập tức được ngắm nhìn.
“Thế nào?”
Thiếu Minh ngồi thẳng người dậy, như muốn cho mình tỉnh táo để nghe cho rõ.
“E là… anh nên đến đây một chuyến”
“Minh… anh đi đâu?”
Vừa tắt máy, anh đã ngay lập tức rời đi. Tố Nhan cũng trở về với sự thật phũ phàng, mọi thứ… vẫn không hề thay đổi. Không hề.
—-
Rầm.
Thiếu Minh loạng choạng, ngã người trên giường lớn, hai má phím đỏ, ánh mắt lờ đờ. Miệng thều thào không rõ.
Rõ ràng đã say không biết trời đất.
Anh trường người lên đầu giường, không ngừng dụi đầu vào một bên giường, cố hít lấy chút mùi hương còn sót lại trên đó.
“Phỉ Nhược,.. Nhược.. ”
“Em về đi..ha,. anh không tin, không tin..”
“Anh nhớ em, rất nhớ em… làm ơn..”
Lời nói đứt quãng hòa lẫn tiếng nấc vì say. Anh không ngừng dụi vào chiếc gối cô hay nằm, một mảng gối đã ướt từ lúc nào.
Khóc, anh khóc ư?
Dù bao chuyện xảy ra cũng khó có thể khiến người đàn ông như anh phải rơi lệ nhưng mà, anh phải làm gì đây, khi mà tin tức anh nhận được, là cô đã chết.
Anh nhận được tin tức ở một bệnh viện, họ nói cả cô và đứa bé đều không cứu được. Trong lúc chỉ còn hơi tàn, cô đã nhờ bệnh viện giúp cô làm hỏa táng.
Nếu như ngày đó anh ở lại, nếu như ngày đó…
Cô thật sự đã ra đi rồi sao? Anh không tin, tuyệt không tin được.
“Nhược Nhược… ”
—–
Ba năm nói ngắn không ngắn, dài không dài, nhưng với sự chờ đợi, lại dài vô tận.
“Ba ơi, mẹ ngủ thật lâu”
Đường Kiệt ngồi trên đùi Thiếu Quân, nửa thân trên lại chồm lên giường chăm chú nhìn Phỉ Nhược.
Cô đã bất tỉnh ba năm, mà tiểu Kiệt nhờ sự cố gắng học hỏi của Thiếu Quân, cùng nhiều lần giành giật của Đàm Trạch mà đã thành một cậu bé khỏe mạnh mũm mỉm. Ngày nào hai ba con cũng túc trực bên giường cô. Tâm sự, kể chuyện cho cô.
Tiểu Kiệt đã nhận thức được người trên giường kia là mẹ mình, lúc nào cùng chìa miệng nhỏ vào nói chuyện cùng cô.
Nhưng mà, mẹ không bao giờ trả lời bé nha, chỉ biết ngủ thôi.
Tiểu Kiệt chỉ vì yêu ba mới nói chuyện với mẹ thôi, ai bảo ba nói mẹ là người ba yêu nhất chứ.
Tiểu Kiệt thật ganh tị a, nhưng vì ba, Kiệt Kiệt đành chấp nhận người mẹ này thôi.
Hết chap 104.

Bình luận (0)

Để lại bình luận