Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thật tuyệt vời, bây giờ cô đã học được cách mắng hắn rồi.

Khi hắn chuẩn bị xong bữa trưa thì một đứa bé mặt bánh bao trắng trẻo như quả cầu lông chạy ra ngoài, cậu bé nắm lấy góc áo hắn, ríu rít gọi: “Cha, cha…”

“Gì đấy?” Hắn nghiêm túc trừng mắt nhìn con trai mình: “Buông tay ra.”

Tịch Cẩm Hoa chớp chớp đôi mắt trong trẻo, khẽ buông tay ra: “Muốn có anh trai, Hoa Hoa muốn có anh trai.”

Muốn có em trai em gái thì hắn còn có thể hiểu được, thế thì có thể cùng Hoa Cẩn sinh thêm một đứa. Nhưng sao lại muốn anh trai? Chẳng lẽ cậu bé muốn hắn lấy cỗ máy thời gian đi về quá khứ à?

“Đừng có giả vờ đáng yêu trước mặt ông đây, cút đi.”

“Hu hu, mẹ nói hôm nay có anh trai đến, Hoa Hoa muốn có anh trai, Hoa Hoa muốn có anh trai.”

Tịch Khánh Liêu đang định mắng mỏ thì bỗng phát hiện ra có gì không thích hợp.

Hắn tắt bếp, cúi đầu nắm lấy chiếc mũ sau áo của Tịch Cẩm Hoa, Tịch Cẩm Hoa cũng ngước mắt nhìn cha mình.

“Mẹ con nói cho con biết chuyện này?”

Tịch Cẩm Hoa đột nhiên mím chặt môi, cúi đầu lảng tránh, không dám trả lời.

Tịch Khánh Liêu đoán không sai.

Hắn cười nhạt buông cậu bé ra: “Muốn có anh trai à? Cha cảm thấy đây chắc là ý của mẹ con mới đúng.”

“Hừ, con chỉ muốn làm cho mẹ vui! Không giống cha.”

Hắn lập tức giơ tay lên, còn chưa kịp đánh thì Tịch Cẩm Hoa đã ôm mặt khóc nức nở, vừa khóc vừa bỏ chạy. Tên nhóc thối này, tuổi còn nhỏ mà đã có nhiều tâm cơ như thế.

Tịch Khánh Liêu bớt chút thời gian đến nhà Khổng Thành Văn.

Căn nhà của anh ta còn sặc sỡ hơn lần trước, giấy dán tường đều là màu hồng, nhìn hoa cả mắt. Xung quanh nhà là đủ các loại búp bê, trần nhà và lan can cũng đầy bóng bay rực rỡ sắc màu.

Căn phòng phù hợp cho trẻ con, nhưng lại không có tiếng nói cười của trẻ con mà toàn là những tiếng khóc nghẹn ngào.

Hắn ngồi trên sô pha, ăn hết một quả táo thì Khổng Thành Văn mới xuống.

Khổng Thành Văn khoác áo choàng tắm màu đen, lộ ra xương quai xanh, bên trên còn có vài dấu màu hồng nổi bật.

Hắn nhìn chằm chằm cổ áo anh ta, Khổng Thành Văn cảm thấy không được tự nhiên, nhanh chóng chỉnh lại cổ áo.

“Móng vuốt của con mèo trong nhà dài quá, vẫn chưa kịp cắt.” Anh ta tự viện một lý do rất thanh lịch.

Tịch Khánh Liêu không thèm cãi cọ với anh ta, đi thẳng vào vấn đề.

“Thằng bé lần trước anh đưa tới nhà tôi đâu?”

“Không phải anh nói không cần sao? Còn chửi tôi là đồ điên.” Khổng Thành Văn nhặt một quả táo lên ăn.

Tịch Khánh Liêu vắt chéo chân: “Anh bán nó cho chợ đen rồi à?”

“Tôi xin anh đấy, dù tôi có xấu xa đến đâu thì cũng không làm được loại chuyện vô nhân tính như thế. Tôi đưa nó đến cô nhi viện rồi, nếu anh muốn thì tôi sẽ đón nó về, ngày mai đưa tới nhà anh.”

Khổng Thành Văn vừa ăn táo vừa híp mắt nhìn hắn: “Đến tận nhà tôi hỏi thăm về đứa bé đó, có phải là vị kia nhà anh quá lương thiện rồi?”

“Mắc mớ gì tới anh?”

“Ái ui, con mèo kia cào đau thật đó.”

“Anh cũng lợi hại thật, già rồi mà còn có hứng thú như thế, còn trang trí nhà thành cái bộ dạng này”

“Tịch thiếu gia quá khen rồi, chẳng phải còn có người mua lại cả một trường đại học chỉ để cho vợ trải nghiệm niềm vui làm giáo viên đó sao.”

_______________

Cậu bé họ Hề, không thích nói chuyện, so với Tịch Cẩm Hoa thì chẳng khác nào một đứa bé câm điếc.

Tịch Cẩm Hoa đối xử với người anh trai này rất tốt, cậu bé đưa tất cả những món đồ chơi mình thích cho anh trai, còn dọn dẹp một căn phòng trống làm phòng ngủ cho anh trai.

Tịch Khánh Liêu hỏi cô tại sao lại muốn thu nhận một đứa bé không có chút quan hệ nào với họ như vậy.

“Nhà càng đông người thì càng náo nhiệt.”

“Em tin tưởng vào khả năng kiếm tiền của chồng mình như thế à?”

Hoa Cẩn nhếch môi cười, vươn tay khều nhẹ lên cằm hắn: “Không nên tin sao?”

Tịch Khánh Liêu bị cô trêu đùa thần hồn điên đảo, hắn ôm chặt lấy cô, dụi đầu vào cô như một con chó lớn: “Bà xã muốn làm gì cũng được, có ông xã ở đây, ông xã kiếm được bao nhiêu tiền đều đưa hết cho bà xã.”

Đã ghen tuông lại còn thích giả vờ.

Cô đã nhìn thấu tính tình của người đàn ông này lâu rồi.

Hề Hoài đã tám tuổi rồi, theo lý mà nói thì đã phải đi học tiểu học. Nhưng cậu bé lại chưa từng được đi học, từng này tuổi vẫn còn chưa biết chữ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận