Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thậm chí khi bé Mộc Trạch Tê nhận được những món quà ấy vẫn chưa kịp giả vờ khách sáo, cô bé đã bày ra dáng vẻ nhỏ bé mang theo đôi mắt lấp lánh với tiếng kêu “Woa, oa” đầy tính công kích của mình. Bé Nghiêm Kỷ lập tức bỏ đi.
Bé Mộc Trạch Tê cảm thấy anh Nghiêm này không bình thường lắm.
Khi tham quan sân nhỏ, có vài lần cô nhóc muốn mượn lời nói chuyện với bé Nghiêm Kỷ. Cậu bé đều trả lời một cách quy củ, hệt như lúc bố cậu đang cứng nhắc phổ cập khoa học với cậu, mà cậu cũng không nói thêm lời nào, điều này khiến cô bé khó mà bắt kịp.
Bé Mộc Trạch Tê trộm ngắm một lúc, thấy sách mà cậu đọc đều là chữ! Bé Mộc Trạch Tê sợ ngây người. Mấy quyển sách này giống như những cuốn sách mà bố cô bé đọc, chúng không có hình ảnh hoạt hình.
Bé Mộc Trạch Tê lại trộm ngắm Nghiêm Kỷ thì phát hiện tuổi cậu vẫn còn nhỏ mà tư thế ngồi rất nghiêm chỉnh.
“Anh Nghiêm ơi.” Bé Mộc Trạch Tê chưa từ bỏ ý định lại ngọt ngào nói chuyện với Nghiêm Kỷ: “Anh có muốn chơi mấy món đồ chơi nhỏ này với em không?”
Bé Nghiêm Kỷ liếc mắt nhìn Mộc Trạch Tê với vẻ mặt hơi không kiên nhẫn. Cậu thấy món đồ chơi trong tay của Mộc Trạch Tê là mấy con búp bê thì đóng sách lại.
Khóe miệng cong lên: “Em có nghe qua bài đồng dao tên《Em gái cõng búp bê》 chưa?”
“Em nghe rồi! Còn biết hát nữa!” Mộc Trạch tê nóng lòng muốn biểu hiện.
Hát một đoạn “Em gái đang cõng búp bê ~ Đi đến vườn hoa ngắm hoa anh đào ~ búp bê vừa khóc vừa gọi mẹ ~ Những chú chim trên cây cười ha ha ​​~ Búp bê ơi, sao búp bê lại khóc ~”
Bé Nghiêm Kỷ nhìn bé Mộc Trạch Tê, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã thấy được đôi mắt sáng ngời của cô. Cô thanh tú tinh xảo hệt như búp bê, tuổi còn nhỏ như vậy mà đã biết lợi dụng dáng vẻ này để dụ dỗ mọi người yêu thích, cũng biết lấy lòng người khác.
Giọng ca ngọt ngào rõ ràng mà uyển chuyển hát bài hát thiếu nhi rất êm tai.
Sau khi im lặng nghe xong, bé Nghiêm Kỷ còn vỗ tay khen ngợi, sau đó tiến tới giở trò xấu: “Em Trạch Tê hát hay thật.”
“Nhưng em có biết câu chuyện đằng sau bài hát em gái đang cõng búp bê hay không?”
Mộc Trạch Tê lắc đầu.
Bé Nghiêm Kỷ thở dài một hơi: “Trẻ con không nên nghe. Rất đen tối.”
“Anh Nghiêm, anh kể đi!” Mộc Trạch Tê bị nhắc nhở, trong lòng cảm thấy ngứa ngáy.
“Em có chắc là muốn nghe không?”
“Dạ! Hiếm khi anh trai muốn nói chuyện với em mà.”
…(Bỏ qua)
“Tất cả, tại sao búp bê sẽ khóc? Em Trạch Tê nói xem, búp bê này có biết khóc hay không?”
Bé Mộc Trạch Tê thoáng như tan nát cõi lòng, càng nghĩ đến chuyện này càng cảm thấy kinh khủng, đột ngột đặt con búp bê xuống.
Rõ ràng đã bị dọa cho sợ hãi, giọt nước mắt kia đong đưa trong hốc mắt. Bé Nghiêm Kỷ đợi Mộc Trạch Tê khóc thì sẽ gọi người lớn đến.
Mộc Trạch Tê không dám khóc, cố kìm nước mắt không cho chảy xuống, nghẹn ngào nói: “Anh Nghiêm ơi, chúng ta là trẻ con, chỉ mới sáu tuổi mà thôi, trẻ con ở độ tuổi này không cần biết nhiều như vậy! Mẹ nói sẽ khó lớn lên.”
Bé Nghiêm Kỷ hơi sửng sốt, sau đó đột nhiên bật cười ha ha. Thú vị, cô bé này thật sự thú vị. Cô thông minh hơn những đứa trẻ khác, nhưng lại chậm chạp hơn những đứa trẻ khác.
“Vậy? Anh Nghiêm lại kể một câu chuyện khác cho Trạch Tê nghe nha?”
Bé Mộc Trạch Tê liên tục lùi về phía sau, lắc cái đầu nhỏ như cái trống bỏi: “Bé Tê khát, bé phải đi tìm ông nội để uống nước.”
Sau đó nhanh chân chạy trối chết.
Nghiêm Kỷ hù người bỏ chạy, lại ngồi vào ghế dựa, cảm thấy thật yên tĩnh.
Khi bé Nghiêm Kỷ cho rằng Mộc Trạch Tê sẽ giống như những đứa trẻ khác, bị dọa khóc sẽ tìm người lớn mách lẻo. Không ngờ lúc sau Mộc Trạch Tê lại chạy trở lại, trên tay nhỏ bé cầm hai ly hạnh nhân.
“Anh Nghiêm ơi, cái này cho anh này.” Mộc Trạch Tê đưa một ly trên tay cho Nghiêm Kỷ, cố ý khen ngợi ông nội của mình: “Nước hạnh nhân uống ngon lắm, đây là do ông nội của em nấu đấy, ông nội của em siêu giỏi luôn!”
Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó sắp khóc vừa rồi đã bình tĩnh trở lại, chỉ có hàng mi dài như lông bướm vẫn còn ướt, rõ ràng là tự lau qua.
Hóa ra là đến giảng hòa.
Nghiêm Kỷ cũng không uống loại thức uống chưa được kiểm tra thực phẩm này, đặt cái cốc lên bàn bên cạnh.
“Anh Nghiêm ơi, chúng ta đừng kể chuyện nữa, anh đọc sách, em cũng đọc sách.” Mộc Trạch Tê nói xong rồi cầm một cuốn sách lên.
Bé Nghiêm Kỷ phát hiện, Mộc Trạch Tê này rất biết giả vờ tốt bụng, tính tình mềm yếu, người cũng rất nhát gan. Nhưng trong một số chuyện thì rất kiên trì.
Mộc Trạch Tê lập tức ngồi vào chỗ thuộc về Nghiêm Kỷ, chen chúc cùng một chỗ với anh.
Nghiêm Kỷ nhíu đôi mày nhỏ, cậu không có thói quen tiếp xúc quá gần với người khác.
“Không sao đâu, anh Nghiêm ơi, hai chúng ta nhỏ, có thể ngồi vừa mà!”
Nghiêm Kỷ…
Cậu nói một câu, cô lại có thể nói ra ba câu không giống nhau. Không cho anh cơ hội dùng lời nói dọa cô nữa. Nghiêm Kỷ còn nhỏ tuổi, chỉ trong chốc lát đã có hứng thú với Mộc Trạch Tê, lắng nghe mấy câu nói vớ vẩn của cô.
Bé Mộc Trạch Tê chăm chỉ vẫn luôn bám theo bé Nghiêm Kỷ không biết mệt mỏi, nhưng do đi đường mệt nhọc với tàu xe, một lúc sau, thân thể nhỏ bé của cô đã ngủ gục trên vai của Nghiêm Kỷ.
Thậm chí Nghiêm Kỷ còn ngửi thấy mùi hạnh nhân ngọt ngào béo ngậy trên cơ thể của bé Mộc Trạch Tê, hương thơm của mùi sữa. Anh chán ghét đẩy Mộc Trạch Tê sang một bên, lấy khăn tay ra rồi lau vai mình.
Chờ sau khi cô tỉnh lại, con búp bê kia đã nằm trong lòng cô, cứ như vậy mà nhìn cô với đôi mắt long lanh.
Nghiêm Kỷ quay đầu lại, cười tủm tỉm nói với Mộc Trạch Tê: “Anh thấy em đang ngủ, còn ôm sách, cho nên mới để cho em ôm búp bê. Em Trạch Tê, có phải em rất thích hay không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận