Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đỗ Yểu Yểu tĩnh dưỡng mấy ngày, tinh thần đã tốt lên rất nhiều.
Nàng được Đại Sơn và Nhị Sơn, hai người con trai của một gia đình thợ săn cứu.
Sau khi tỉnh lại và khỏe hơn, nghe người trong gia đình này thảo luận ở làng bên có một cô dương bị sơn phỉ hại chết một cách dâm ô. Phụ mẫu của cô nương ấy báo quan, quan phủ chỉ bảo bình tĩnh chờ.
Sơn phỉ hung hãn và gian xảo, binh lính ở đó không địch lại bọn chúng, phải báo cáo từng cấp lên triều đình. Bởi vì thương vong ít người, hơn nửa tin tức không truyền đến được Kinh Thành, cấp trên phái chút binh lực đuổi bắt mấy người cho xong việc, thế nên nhiều năm qua vẫn không thể tiêu diệt hoàn toàn ổ cướp.
Thế là Đỗ Yểu Yểu liền nghĩ đến cách ve sầu thoát xác.
Với tính tình của Thẩm Giai, cho dù là hắn ra tay, thì về sau nhất định sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Vật chứng trên người nữ tử ngâm nước đã đủ để chứng minh thân phận của nàng.
Cho dù Thẩm Giai có tin hay không, nhưng phu nhân bị giết hại, hắn cũng nên giả vờ giả vịt giúp đòi lại công đạo.
Triều đình xuất binh, sơn phỉ tất sẽ bị diệt.
Không chỉ giải quyết được nỗi sợ của người dân địa phương, mà còn báo thù cho phụ mẫu mất con của cô nương kia.
Đây là nguyên nhân gia đình thợ săn và phụ mẫu của cô nương kia đồng ý giúp nàng.
“Cô nương, người tỉnh rồi à?” Phụ nhân nhìn thấy Đỗ Yểu Yểu, bước tới đón.
Cơ thể Đỗ Yểu Yểu suy yếu, tỉnh lại trong trạng thái lơ mơ. Nàng sợ người của Thẩm Giai tìm đến, định hai ngày tới sẽ rời khỏi Kim Đô.
“Đa tạ lớn nương đã chăm sóc mấy ngày nay.” Đỗ Yểu Yểu móc mấy miếng vàng lá trong túi ra, đưa cho phụ nhân, thỉnh cầu: “Làm phiền lớn nương giúp ta thuê một cỗ xe ngựa, ta định hôm nay sẽ chạy tới Thanh Châu.”
Bây giờ là buổi trưa, mặt trời chói chang. Nhị Sơn thấy lá vàng óng ánh, hắn ta sải bước giật lấy từ trong tay phụ nhân, bỏ vào miệng cắn cắn, vui vẻ nói: “Có cần phu xe và nha hoàn không?”
“Như vậy thì không thể tốt hơn nữa.” Đỗ Yểu Yểu lai đưa cho phụ nhân thêm hai hạt dưa vàng.
Bình thường nàng đi ra ngoài, túi gấm bên hông không đựng son phấn trang điểm và gương nhỏ gì, phần lớn là những vật nhỏ làm bằng vàng ròng, để phòng hờ cho bất cứ tình huống nào. Không ngờ bây giờ đúng lúc dùng tới.
Buổi chiều trước khi đi, nàng thay một bộ y phục cũ nát xám xịt, dùng gối quấn quanh eo hai vòng, cồng kềnh giống như thai phụ bảy tám tháng. Trên mặt còn bôi phấn vàng với vô số vết lấm tấm.
Ra khỏi cổng thành, xe ngựa phải kiểm tra theo thông lệ. Đỗ Yểu Yểu xuống xe, thị vệ gác cổng bước tới muốn sờ lên người nàng.
Mã phu đội mũ rơm ngăn lại, thành thật nói: “Đại nhân, mấy ngày nay nương tử của ta bị động thai, xin ngài thông cảm nhiều hơn, thông cảm nhiều hơn.” Nói rồi đưa cho gác cổng một thỏi bạc.
Gác cổng nhận lấy, liếc nhìn Đỗ Yểu Yểu, mặt xấu bụng lớn, không thể nào là phu nhân tiên tử trong truyền thuyết của Ngự Sử. Huống hồ buổi sáng truyền đến tin, thi thể của phu nhân đã tìm được.
Hắn ta khoát được: “Được rồi, được rồi. Nhanh lên, nhanh lên…”
Đỗ Yểu Yểu nghe giọng nói mã phu quen tai, nàng nhìn khuôn mặt dưới mũ của hắn ta. Vừa thoáng thấy một gương mặt tuấn tú thì bên cạnh đã thoảng qua một cơn gió mạnh.
Một đội thị vệ cưỡi ngựa nghiêm nghị mở đường: “Tránh ra, tránh ra. Người không có phận sự mau tránh ra!”
“Chuyện gì vậy? Đây là?”
“Không biết, quý nhân xuất hành à?”
“Quan viên nào nhỉ, phái đoàn lớn thật!”
Giữa tiếng bàn luận của mọi người, một cỗ xe ngựa lộng lẫy phóng nhanh vào thành.
Có người biết chuyện che miệng thì thầm: “Nghe nói là Ngự Sử Thẩm đại nhân, nhìn thấy thi thể của phu nhân, khí nộ công tâm, thổ huyết ngất xỉu.”
“Phu nhân? Chết như thế nào…”
“Giống như những cô nương mấy năm qua, sơn phỉ tạo nghiệt…”
“Cưỡng gian trước… Giết sau…”
“Đại Sơn, chúng ta đi thôi.” Đỗ Yểu Yểu thúc giục giữa tiếng người.
Nàng ngồi trong xe bình ổn lại tâm trạng. Thẩm Giai tức giận thổ huyết, độ tin cậy còn phải đợi xác thực. Quan trường thật thật giả giả, diễn kịch cho người ngoài xem rất nhiều.
Bọn họ từng có rất nhiều ngọt ngào hạnh phúc, hắn đã từng trung trinh với một mình nàng. Nhưng Đỗ Yểu Yểu không tìm được lý do để tha thứ cho hắn.
Ngoại trừ Thẩm Giai, nàng không nghĩ ra có người thứ hai dám hạ mệnh lệnh như vậy với nàng và tử thủ.
Cho dù thổ huyết là thật thì thâm tình đến muộn vẫn rẻ hơn cỏ rác.
Nàng không phải nữ tử mặc người ta gọi đến là đến, đuổi đi là đi.
Ngựa giống chính là ngựa giống, vô tình chính là vô tình. Nhất thời dịu dàng, nghiêm túc cũng không che giấu được bản tính bạc tình bạc nghĩa.
Đến lúc người ở đường chính thưa thớt, Đỗ Yểu Yểu làm như không có việc gì vén rèm hỏi thăm: “Đại Sơn ca, sao huynh lại đến làm mã phu của ta?”
Đại Sơn chính là lớn ca đêm đó đã cứu Đỗ Yểu Yểu. Hắn ta ngượng ngùng cười cười: “Muội cho nhà bọn ta vàng, đủ để gia đình bình thường sống nhiều năm. Thanh Châu cách xa ngàn dặm, muội là một nữ tử yếu đuối ngồi xe không an toàn, tốt xấu gì ta cũng có chút công phu quyền cước, có thể bảo vệ muội lên đường bình an.”
Đỗ Yểu Yểu không phải cô nương không hiểu việc đời. Cùng Tống Hành Giai, Thẩm Giai… Nàng hiểu việc nam nhân động tâm với nữ nhân.
Có lẽ vì mỹ mạo, có lẽ vì tiền tài, hoặc vì điều gì khác…
Đại Sơn là một nam tử chất phác, mấy ngày nàng bị ốm, hắn đi săn kiếm tiền, khuyên mẫu thân hắn hầm gà, vịt, ngỗng cho nàng bồi bổ.
Dáng dấp cũng được, ngũ quan đoan chính, nước da ngăm đen.
Không thể so sánh với tướng mạo thiên chi kiêu tử của Thẩm Giai.
Tâm địa cũng không đen như người làm quan.
Đỗ Yểu Yểu nghĩ: Đến nơi mới để sinh sống, khó tránh khỏi sẽ cần giúp đỡ. Tạm thời đưa Đại Sơn theo cũng được, nàng sẽ không thiếu tiền công cho hắn.
Về phần tình cảm, tạm thời nàng không muốn bàn tới.
Nàng nói cho Đại Sơn biết tuyến đường thật sự: “Ta đã suy nghĩ, một đường chạy thẳng lên phía bắc không ổn, chúng ta đổi tuyển đường đi về phía nam, đến Ngô Hưng.”
Đại Sơn kinh ngạc, thật thà gật đầu.
Đỗ Yểu Yểu cau mày ngẫm nghĩ. Cho dù Thẩm Giai có nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra nàng sẽ đến quê hương của hắn.
Có lẽ hắn căn bản không nghĩ tới, rồi nửa năm sau sẽ cưới kiều thê khác.
Quyền thần đứng đầu dưới trướng Thái tử độc thân, Kinh Thành sẽ có náo nhiệt. Muốn leo lên, muốn lôi kéo. Không biết người “tốt số” nào có thể làm Thẩm phu nhân của hắn.
Hoặc là trình diễn lại kịch bản trong nguyên tác, nam chính không lập chính thê, hậu cung như mây.

Bình luận (0)

Để lại bình luận