Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hoài Tự ở trong bếp bận rộn một hồi, nghe thấy tiếng động ở cửa phòng khách, anh đặt đồ trong tay xuống ra ngoài nhìn thoáng qua, giày Ngôn Trăn đặt ở cửa ra vào đã không thấy.
Cô ấy đã bỏ trốn.
Anh đứng tại chỗ, một lúc lâu, nhẹ nhàng nở nụ cười.
Ngôn Trăn chạy từ nhà Trần Hoài Tự ra, một đường đi dưới mặt trời giữa trưa, thẳng đến khi không còn sức lực, tìm được ghế dài dưới bóng cây ven đường ngồi xuống, gọi điện thoại bảo chú Lý tới đón cô.
Cô cũng không biết tại sao mình lại chạy. Hoàn toàn là do đầu óc nóng lên, nhất thời xúc động, chờ tới khi phản ứng lại, người đã ở trong thang máy.
Tối hôm qua còn có thể nói là thực hiện đánh cược, nhưng lần sáng nay hiển nhiên đã vượt qua giới hạn quan hệ bình thường, tuy rằng cuối cùng cô tát Trần Hoài Tự một cái, xem như vớt lại một chút thể diện, nhưng lại càng giống cô đang bất lực giãy dụa.
Cô phát hiện gần đây tinh thần của mình luôn bị anh chiếm lấy, suy nghĩ hỗn loạn bị anh quấy nhiễu, từ hôn môi, đến nguyện ý cùng anh lên giường, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, anh cư nhiên xâm nhập không gian cá nhân của cô đến mức này.
Cô quá thụ động, cần chút thời gian bình tĩnh lại.
Ngôn Trăn mở di động ra, thuận tiện lướt qua wechat, liền thấy Lương Vực gửi tin nhắn tới:
“ Trăn Trăn, có phải em đã có bạn trai rồi không? “
Trong đầu cô lập tức hiện lên khuôn mặt Trần Hoài Tự, nhưng lại bị suy nghĩ hoang đường của mình làm cho khϊếp sợ, cố gắng lắc đầu, khó hiểu trả lời: ” Tại sao lại hỏi như vậy? ”
Nhìn thấy cái tên Lương Vực này, Ngôn Trăn có chút hoảng hốt.
Lương gia cùng Ngôn gia xem như người quen cũ, thời điểm ông cụ hai nhà còn thường xuyên qua lại với nhau, bởi vậy Ngôn Trăn lúc còn rất nhỏ đã quen biết người anh chỉ lớn hơn mình hai tuổi này. Khác với Ngôn Chiêu, tính cách Lương Vực ôn nhu, mọi chuyện đều nhường nhịn cô, Ngôn Trăn khi đó đang ở thời kì thiếu nữ thích đọc truyện cổ tích, thích ảo tưởng ước mơ, khó tránh khỏi không sinh ra hảo cảm đối với hình tượng vương tử trong lòng, chỉ là cho đến khi Lương Vực xuất ngoại theo đuổi đam mê, cô cũng chưa đâm thủng tầng giấy mỏng này.
Tuổi tác dần lớn, suy nghĩ thành thục, cô càng ngày càng cảm thấy tình cảm của cô đối với Lương Vực, giống như thiếu cái gì đó, cũng không phải là loại cảm giác khiến người ta động tâm đến không thể khống chế như trong tưởng tượng.
Trực giác ngăn cô không thể bước tới bước đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận