Chương 1045

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1045

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lời nói của Tư Không Huyền có thể nói là vô cùng trơ trẽn, chỉ vài câu nói ông ta đã đưa ra điều kiện của mình, muốn giữ Hinh Nhã lại đảo Tư Không làm con tin, còn muốn nửa giang sơn của Nam Cung gia.
“Ha ha ha…” Nam Cung Dạ đột nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn, tiếng vang chấn động cả lớn điện: “Tư Không Huyền, ông đúng là biết nằm mộng xuân thu!”
Vừa nói xong, ánh mắt Nam Cung Dạ đột nhiên lạnh đi, liền giơ súng lên bắn một phát.
Bùm!
Một viên đạn lạnh như băng găm thẳng vào ấn đường của Tư Không Huyền.
Hành động của Nam Cung Dạ quá nhanh, Tư Không Huyền rõ ràng không ngờ Nam Cung Dạ lại phách lối như vậy, không kịp trở tay, vội vàng lăn từ trên ghế mạ vàng xuống. Đại trưởng lão Tư Không cao cao tại thượng, bây giờ lại lăn trên mặt đất, muốn thảm hại bao nhiêu là có bấy nhiêu. Trong lòng xấu hổ, nhưng cũng còn may mắn, mấy năm nay ông ta dày công luyện võ, không thì vừa rồi suýt nữa đã bỏ mạng.
Trên đảo Tư Không, ngay tại lớn điện dám công khai tấn công lớn trưởng lão, rốt cuộc có để Tư Không gia vào mắt không? Mười sáu trưởng lão dưới bậc thềm lớn sảnh đều tức giận, đồng loạt rút súng nhắm về phía Nam Cung Dạ. Mấy lão già này, tất cả đều là người luyện võ.
Đường Hạo, Dụ Bách Hàn và Quản Vũ cũng phản ứng rất nhanh, lập tức rút súng đối đầu, con mắt tinh nhuệ dừng trên trước từng người.
Trong lớn điện chỉ có hai người không lay động, chính là Nam Cung Dạ và Tư Không Ngự. Nam Cung Dạ chế giễu nhìn Tư Không Huyền bò dậy khỏi mặt đất, trong khi đó Tư Không Ngự xem việc đó giống như không liên quan đến mình.
Tư Không Huyền mất hết mặt mũi, tức giận nhìn Tư Không Ngự: “Ngự, anh không phải người của Tư Không gia sao?” Ông ta suýt nữa đã bị giết chết, nhưng cháu trai của ông ta lại thờ ơ.
Tư Không Ngự khẽ nhếch môi, cũng rất giễu cợt: “Tư Không gia chúng ta vô duyên vô cớ bắt giữ vợ con của người ta, rất vô lý. Ỷ đông hiếp yếu, tôi thấy rất mất mặt.”

“Anh.” Mặt Tư Không Huyền tái đi vì tức giận. Rồi quét đôi mắt đục ngầu mà ác liệt về phía Nam Cung Dạ: “Nam Cung Dạ, tôi thấy anh thật sự không muốn để cho vợ và con gái anh sống sót gặp anh.”
“Hừ!.” Nam Cung Dạ không sợ hãi, ánh nhìn áp bức giống như một trận bão tuyết quét qua hướng Tư Không Huyền: “Ông dám động vào một sợi tóc của bọn họ xem, tôi nhất định làm cho ông một giây sau liền chết dưới súng của tôi và còn phải san bằng toàn bộ đảo Tư Không.”
“Ha ha ha.” Tư Không Huyền ngửa mặt cười lớn, giống như là nghe được chuyện cười: “Người trẻ tuổi có thể kiêu ngạo nhưng phải biết trời cao đất rộng, một mình anh trên đảo Tư Không của tôi, an toàn của bản thân còn khó đảm bảo, lại dám lớn tiếng như thế không sợ bị cười rụng răng sao?”
Nam Cung Dạ thổi nhẹ họng súng vừa bắn một viên đạn: “Vậy ông có thể thử xem, một giây tới ông có chết dưới họng súng của tôi không.”
“Hừ, Nam Cung Dạ, anh đến đảo Tư Không của tôi, lại còn phách lối như thế, trưởng lão tôi, trước hết phải giết anh!.” Dưới điện, một vị trưởng lão cuối cùng cũng ngồi không yên, bóp cò súng trước.
Nhưng ông ta vẫn chưa hoàn thành toàn bộ động tác thì một tiếng súng vang lên, vị trưởng lão đó ngã vào trong vũng máu. Quản Vũ bình tĩnh nhìn thoáng qua, ánh mắt sắc bén tiếp tục khóa chặt người trước mặt xem còn ai dám làm xằng làm bậy nữa.
Các trưởng lão đều kinh sợ, không ngờ thuộc hạ của Nam Cung Dạ cũng có thân thủ đáng gờm như vậy. Mỗi vị trưởng lão đang ngồi ở đây đều không phải hạng người bình thường, vậy mà lại bỏ mạng trong phút chốc.
Mặc dù các trưởng lão sẽ bảo vệ lợi ích chung của gia tộc Tư Không, nhưng trong nội bộ giữa bọn họ cũng có nhiều cuộc tranh đấu khác. Cho nên khi một trưởng lão chết đi, sẽ không ai lộ vẻ xúc động, cũng không có người nào đau lòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận