Chương 1045

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1045

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai đùi thiếu nữ ở bên hông người đàn ông, thỉnh thoảng có ái dịch nhỏ xuống mặt thảm, anh ta vừa hôn vừa mạnh mẽ đỉnh vào cô, đi đến ghế sofa cầm lấy một chiếc gối dựa lót ở lưng cho cô.
Lục Nhất Hoài đặt cô nhóc lên trên bàn, khiêng hai chân cô lên bả vai của chính mình, dùng tư thế này thao cô.
“A a a A…”
Thiếu nữ trên bàn bị xếp thành hình chữ V, hai chân rộng mở thừa nhận thế công hung mãnh nhất, cắm đến mức dâm thủy̠ bắn văng lên gối dựa, tiếng đóng cọc thế như chẻ tre.
Lâm Chi Nam lắc đầu nghẹn ngào, há miệng thét lên, Lục Nhất Hoài giữ lấy gáy cô hôn thật sâu, ngay cả tiếng khóc cũng mất.
“Ách… chậm một chút, Lục Nhất Hoài, chậm một chút…”
Cô không biết nhịn lâu anh ta lại trở nên thô bạo như vậy, thoáng chốc quay lại lần đầu tiên bị anh ta ép buộc làm, cô sợ đến mức móng tay xẹt qua một vết cào sâu ở cổ Lục Nhất Hoài.
Cả người Lâm Chi Nam đều đang run rẩy co rút, mà tiểu huyệt non mịn kẹp lấy anh ta lại đang thiêu đốt, giống như bị anh ta kéo vào trong dung nham.
“Được, chậm một chút, ai nha, anh sẽ chậm một chút.”
Mặc dù Lục Nhất Hoài nói như thế nhưng lực đạo lại chưa từng giảm nhẹ một xíu nào, tiếp tục giữ lấy eo thon của cô, cự vật chỉ rút ra như tàn ảnh lại sâu sắc đưa vào, làm cho dâm thủy̠ văng ra khắp nơi.
Ánh mắt Lục Nhất Hoài không ngừng di chuyển giữa mặt và nơi lầy lội giữa hai chân Lâm Chi Nam, trong mắt giống như có u quang, nóng rực đến khiếp người, lại giống như một con sói đói muốn ăn thịt người trước mặt.
Lâm Chi Nam nhìn anh ta cầm chân mình yêu thích không buông tay thưởng thức, sau đó khẽ hôn lên gan bàn chân mấy cái.
Mí mắt vừa nhấc lên, u ám trong mắt người đàn ông dọa đến Lâm Chi Nam không dám khóc, cơ thể rụt về sau, Lục Nhất Hoài cũng không cản tùy theo cúi người đè xuống.
Động tác này làm bờ mông cô trượt ra khỏi bàn, thân eo bị đầu gối vững vàng giữ, tay Lục Nhất Hoài đệm ở sau đầu cô, anh ta hôn lên khắp gương mặt cô, ở bên dưới không ngừng oanh kích, tiếng òm ọp càng lớn hơn.
Anh ta vùi đầu vào cổ cô thở dốc, chỉ cảm thấy muốn chết trên người cô nhóc mà mình yêu thương, làm sao mỗi một tấc đều phù hợp với tâm ý của anh ta như vậy.
“Lục Nhất Hoài… Ách, em sắp, sắp rơi mất.”
Bờ mông sắp rơi xuống, Lâm Chi Nam giống như bắt lấy cây cỏ cứu mạng gắt gao kẹp chặt eo Lục Nhất Hoài, đồng thời dùng lực đạo quấn chặt lấy cự căn của anh ta.
Mỗi một tấc đều sít sao, đều là vui vẻ.
“Anh biết…”
Trên cổ Lục Nhất Hoài nổi gân xanh, anh ta vỗ nhẹ lên mông cô một cái, phát ra tiếng vang mập mờ, anh ta nghiêng ra không chèo chống cho cô, môi còn ác liệt ghé vào bên tai Lâm Chi Nam.
“Vì thế bảo bối phải kẹp chặt một chút.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận