Chương 1049

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1049

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

1048 Phiên ngoại Lục Nhất Hoài 17
Lâm Chi Nam đắc ý không thôi, cho rằng đây là món quà chân thành nhất mà cô có thể lấy ra, trước khi xuất phát Lâm Chi Nam đã mua hộp đóng gói, thắt nơ con bướm nhìn rất đáng yêu.
Thế nhưng làm sao tính được số trời, sau khi hạ cánh, con hổ nhỏ kia đã không cánh mà bay.
Cô lo lắng tìm trong cabin, thậm chí còn điện thoại về sân bay Newyork hỏi nhân viên công tác.
Đầu dây bên kia cực kỳ lễ phép chỉ nói nếu tìm được đồ sẽ liên hệ với cô.
Lâm Chi Nam không ôm quá nhiều hi vọng lưu lại số điện thoại, vừa ra khỏi sân bay thì giống như con gà trống thua trận ủ rũ cúi đầu, xa xa nhìn thấy Lục Nhất Hoài cũng không có phản ứng, mặc cho anh ta ôm cô vào trong ngực.
“Đây là sao thế?” Lục Nhất Hoài buồn bực nâng cằm cô lên nhìn kỹ.
“Ai chọc bé cưng của anh không vui?”
“Em không tìm thấy đồ, quà sinh nhật mà em chuẩn bị cho anh không thấy đâu nữa.”
Lâm Chi Nam nói xong thì vành mắt đỏ lên.
“Làm sao bây giờ?”
Trái tim thấp thỏm của Lục Nhất Hoài theo đó hạ xuống l ng ngực, vẫn khẽ cười một tiếng.
“Đâu phải chuyện gì lớn, như thế cũng đáng khiến bé cưng nhà anh khóc nhè sao?” Ngón tay anh ta mơn trớn lên đuôi mắt của cô, dỗ dành.
“Cùng lắm thì chúng ta lại đi mua một cái, hay là mua hết cả cửa hàng luôn.”
“Không mua được, đó là ông cụ ở Na Uy cho em, sau này không còn nữa…”
“Không sợ, lần sau chúng ta đến Na Uy, hoặc là chờ hai ngày nữa đi qua đó một chuyến.” Lục Nhất Hoài hỏi.
“Ngồi hai chặng bay như thế có đói bụng không, anh dẫn em đi ăn chút gì đó nhẹ.”
“Em không muốn ăn, hơn nữa cho dù mua cũng không phải con hổ nhỏ kia nữa.”
Cô không bị Lục Nhất Hoài dẫn dắt nói sang chuyện khác, nói một lúc lại bắt đầu nghẹn ngào, Lục Nhất Hoài sầu không thôi, không biết làm sao mới dỗ dành được bảo bối trong ngực.
“Anh không biết đâu, lúc em mua được nó đã đắc ý rất nhiều ngày, còn đặc biệt muốn lúc gặp mặt anh, cho anh một niềm vui bất ngờ.”
Lâm Chi Nam từ trong ngực Lục Nhất Hoài ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn qua bên cạnh, lời nói đột nhiên nghẹn ở cổ họng.
Không biết Hàn Triệt đứng đó từ khi nào, người đến người đi, gương mặt anh ta anh tuấn, ở trong tầm mắt ướt đẫm mơ hồ của Lâm Chi Nam trở nên nhòe đi, trở thành hình ảnh khó quên.
Giống như phát giác được cô xấu hổ, Lục Nhất Hoài cười xoa đầu cô, kéo bả vai cô chuyển qua chỗ Hàn Triệt.
“Ông chủ Hàn, xin lỗi nhé.”
Mặc dù nói thế nhưng bên trong lời nói lại không chút áy náy nào, thêm gương mặt khinh cuồng kia, trái lại càng giống như Lục Nhất Hoài trắng trợn show ân ái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận