Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Eo thon nhỏ nhắn lắc lư nhịp nhàng, tạo nên một cảnh tượng quyến rũ và gợi tình đến nghẹt thở. Nơi tư mật ướt át dán khít vào nhau, ma sát tạo ra những âm thanh lép nhép đầy dâm đãng. Môi họ cũng dính chặt không tách rời, nuốt trọn từng hơi thở của nhau. Mi mắt Trình Nặc hơi hạ xuống, che đi dục vọng đê mê đang dâng trào trong đáy mắt, nhưng thỉnh thoảng cô vẫn cảnh giác chú ý động tĩnh ngoài cửa, toàn thân căng cứng, sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.
Thần kinh căng thẳng, cơ thể cũng siết chặt theo phản xạ. Đường hoa vốn đã nhỏ hẹp, nay lại càng co thắt kịch liệt, kẹp chặt lấy “cậu nhỏ” của Hứa Đồng Chu khiến anh sướng đến tê dại da đầu.
“Ưm ~ Chu Chu…” Cô như quên hết tất cả, trong cơn mê man khoái lạc, buột miệng thốt ra cái tên thân mật mà ngày xưa cô vẫn thường gọi riêng anh.
Hứa Đồng Chu đang chìm trong khoái cảm, nghe không rõ lời cô nói lắm. “Chị… Chị gọi em sao?” Tay anh luồn vào trong lớp áo mỏng, vừa hỏi vừa vuốt ve, xoa nắn bầu ngực mềm mại, căng tròn của cô.
“Ừm… Sau này gọi em là… Chu Chu được không… A…” Cô thở hổn hển giải thích, từng lời nói bị ngắt quãng bởi nhịp điệu đưa đẩy, đuôi mắt ửng hồng vì ái dục.
Chu Chu, Chu Chu… Anh lặng lẽ lặp lại cái tên ấy trong lòng. Cảm giác chị gọi tên anh thân mật như vậy khiến cả người anh tê dại, sung sướng như được hoàng đế ban tên. Mỗi lần anh lặp lại cái tên ấy là một lần cầu nguyện, một lần khẳng định sự sở hữu.
Dục hỏa trong người lại càng sôi sục dữ dội hơn. Anh không kìm được nữa, hai tay giữ chặt cặp mông căng tròn, đàn hồi của cô gái, rồi từ dưới thúc mạnh lên vài cái liên tiếp. Cây hàng thô to, gân guốc càng lúc càng cương cứng, nở to ra bên trong cô, cọ xát vào từng nếp gấp nhạy cảm, làm cô khó chịu nhưng cũng sướng đến phát điên. Mấy cú thúc mạnh bạo này làm cả hai người cùng rên lên vì khoái cảm.
“Ưm… Đừng… Đừng dùng sức quá…” Cô nhẹ giọng nỉ non, nài nỉ chàng trai hãy nhẹ nhàng hơn, đừng giã vào mạnh bạo quá, cô sợ tiếng động sẽ lọt ra ngoài.
“Cố chịu một chút… Em sẽ bắn sớm thôi nhé?” Anh thì thầm dỗ dành cô, giành lại quyền chủ động của cuộc chơi. Anh không muốn cô di chuyển nữa, anh muốn tự mình làm chủ.
Anh nhẹ nhàng xoay người cô lại, để cô nằm sấp bò lên giường bệnh, chổng mông cao lên. Bản thân anh quỳ gối phía sau, áp sát vào bờ mông cong vút ấy. Từ tư thế doggy này, anh có thể tiến vào sâu nhất, mạnh nhất.
“Chu Chu… Nhẹ thôi…” Trình Nặc vùi mặt vào gối, rên rỉ.
Hứa Đồng Chu nắm lấy eo cô, thúc hông mạnh mẽ, tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Cuối cùng, trong đêm mưa gió bão bùng này, chàng trai si tình cũng đã thực sự có được “ánh trăng” trong lòng mình, trọn vẹn và nồng nhiệt.
Sau khi Hứa Đồng Chu xuất viện, anh nghiễm nhiên dọn đến ở cùng Trình Nặc. Ồ, không đúng, phải nói chính xác là Trình Nặc đã nằng nặc bắt anh chuyển đến chung cư của cô cho bằng được.
Mọi băn khoăn, ngại ngùng hay sĩ diện đàn ông của anh đều phải nén xuống khi Trình Nặc tung chiêu “làm nũng”. Anh chỉ mới ấp úng nói rằng phòng Dự án vừa tìm được cho anh một căn phòng rộng rãi hơn chỗ cũ một chút, đã bị cô vội vàng kéo đi, mặc kệ những lời đồn thổi xì xào về mối quan hệ giữa “đại diện bên A” và “nhà thầu phụ” lan rộng khắp công ty. Cứ như thế, anh đường hoàng dọn vào ở trong nhà cô.
Ban đầu, anh cũng không quen lắm. Trong xương cốt anh vẫn giữ tư tưởng truyền thống, mình là đàn ông thì phải lo cho phụ nữ, sao có thể ăn không ở không nhà cô, sống bám vào cô được? Nhưng Trình Nặc quá cao tay, cô vừa đấm vừa xoa, lúc thì nũng nịu, lúc thì giận dỗi, khiến anh không thể nào từ chối được. Cứ như vậy vài lần, anh đã bị cô “dạy dỗ” đến mức ngoan ngoãn phục tùng.
Từ đó, Hứa Đồng Chu bắt đầu sống trong trạng thái vừa hạnh phúc vừa lo âu. Một mặt, anh luyến tiếc những ngày tháng êm đềm, ngọt ngào hiện tại bên cô, thậm chí có phần không dám đối mặt với hiện thực tàn khốc ngoài kia. Mặt khác, sự cách biệt quá lớn về thân phận, địa vị xã hội như tảng đá đè nặng trong lòng, khiến nội tâm anh luôn sợ hãi, bất an.
Thái độ của Trình Nặc vẫn như trước, thậm chí còn đối xử với anh tốt hơn gấp bội. Nhưng cô tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện tương lai, chuyện kết hôn hay ra mắt gia đình… Rốt cuộc, anh vẫn tự ti, sống trong cái bóng ma “món đồ chơi” năm nào, luôn nơm nớp lo sợ sẽ bị cô chán và bỏ rơi bất kỳ lúc nào.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận