Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nếu như chán ghét tôi, vậy Hạnh Mính đừng giữ trái tim nữa.”

—————————

Nguyên Tuấn Sách nhào về phía cô, bóp chặt cổ Hạnh Mính, thô bạo đè cô lên gối đầu, móng tay bên bàn tay phải biến thành màu đen, móng tay cũng trở nên bén nhọn, bóp chặt nhũ thịt bên trái của cô, hung ác nhéo lên đống mềm thịt, móng tay cách quần áo cào trầy da thịt.

Hạnh Mính đau đớn muốn chết, hai chân căng thẳng, cô bắt lấy hai cổ tay cổ anh, hai chân không ngừng đá lung tung lên trên người anh. Nguyên Tuấn Sách không hề bị ảnh hưởng bởi sự phản kháng của cô, trong lúc mơ mơ màng màng, cô cảm giác được động tác của anh càng ngày càng thô bạo.

Da thịt bị cào chảy máu, Hạnh Mính nhận ra lần này anh thật sự muốn móc trái tim của cô ra ra. Móng tay từng chút một cắm sâu vào cơ thể, da thịt bị tách ra làm hai.

Đáy mắt thâm thúy đỏ rực toàn tơ máu, khói đen vô cùng vô tận được phóng thích ra từ trong cơ thể anh. Trong mắt Nguyên Tuấn Sách chỉ còn lại một mảnh đỏ đậm, anh đã không còn lý trí.

Hạnh Mính bị vây quanh bởi hơi thở của anh, không khí tràn ngập mùi máu tanh và sát khí nồng đậm do Nguyên Tuấn Sách phát ra. Cô sắp không kiên trì nổi nữa rồi, cô thống khổ vỗ đánh lên mu bàn tay đang véo cổ mình, nhưng dù dùng cách nào, Nguyên Tuấn Sách đều có bất kì phản ứng gì.

Có lẽ lần này cô thật sự phải chết trong tay Nguyên Tuấn Sách. Ngay từ đầu cũng không phải như vậy sao? Nguyên Tuấn Sách vốn luôn ôm ý nghĩ muốn giết cô mà tiếp cận cô.

“Ah…… Ừm, khụ!” Hạnh Mính xanh cả mặt, đồng tử co rụt lại, tay chân nháy mắt lạnh lẽo.

Toàn bộ cơ thể Nguyên Tuấn Sách giống như bấc lửa trong ngọn lửa, một lượng lớn sương mù dày đặc chui ra khỏi cơ thể, trên trán và cổ đều bị bao phủ bởi gân xanh dữ tợn, khóe mắt trừng như muốn nứt ra.

Chướng ma chú không còn trong tay khiến bản thể của anh đang dần dần hiện hình, nơi thay đổi đầu tiên là gương mặt. Làn da con người bắt đầu từ cằm dần lui đi, lộ ra xương cốt khủng bố.

“Meoo!”

Tiếng mèo kêu hung ác vang lên, mèo trắng cả người xù lông, tức giận nhảy từ cửa sổ xuống, phi bốn chân ngắn ngủi nhào lên sau lưng Nguyên Tuấn Sách, móng vuốt sắc bén hung hăng cào lên cổ anh.

Làn sương khói chung quanh càng bành trướng ghê hơn, hình thành một đợt sóng dữ, trong nháy mắt đánh bay bé mèo trắng, khiến nó bị bắn ra ngoài.

Trên lầu, Hồ Anh Tài che khuôn mặt bị cào thê thảm, nhìn thấy mèo trắng bị đánh bay ra khỏi cửa sổ, anh ta lập tức hóa thành hồ ly nhảy xuống, kịp thời cắn lên thịt mềm sau cổ cô ấy, túm Lộ Điệp lên trên cây.

Nguyên Tuấn Sách nhắm mắt lại, che lại cần cổ đau đớn, gương mặt lại biến hóa, biến thành mặt người có máu có thịt.

Hai mắt Hạnh Mính trợn tròn, làn da trên cổ hằn rõ vệt đỏ ứng, các mạch máu bị tắc nghẹn suýt nổ tung, cô vẫn không nhúc nhích, há miệng, cả người gần như hít thở không thông, kề cận cái chết, hỗn độn dao động trước cánh cửa địa ngục.

Nguyên Tuấn Sách bắt lấy chướng ma chú, anh cẩn thận chạm vào cổ Hạnh Mính, nâng cô từ trên giường lên, lòng bàn tay tích tụ một cỗ yêu lực vô hình khổng lồ, dùng sức đập lên sau lưng Hạnh Mính.

“Khụ!”

Hạnh Mính lớn tiếng ho khan, đẩy Nguyên Tuấn Sách ra, ghé lên mép giường, điên cuồng ho khù khụ.

Hạnh Mính vừa ho khù khụ vừa gắng sức bò về phía trước, đến tận khi cô ngã xuống giường, chật vật nằm trên mặt đất, cả người lật lại, ý nghĩ muốn bỏ trốn càng mãnh liệt, lập tức chạy tới cửa.

Nguyên Tuấn Sách trầm mặc không lên tiếng nhìn cô, cả cơ thể Hạnh Mính bị một ngọn gió túm chặt, cuốn bay về phía sau này, hung hăng ngã lên giường, nằm dưới thân Nguyên Tuấn Sách.

Cô chỉ là một món đồ chơi yếu đuối mong manh, mặc cho Nguyên Tuấn Sách tùy tiện muốn chơi như thế nào thì chơi, cô chỉ có thể mạnh mẽ đón ý nói hùa, nghe theo sự sắp xếp của anh.

Hạnh Mính ôm đầu cuộn tròn cả người lại, khóc lóc không ngừng, cô khóc đến mức khiến mình buồn nôn, ngực phát đau, lúc này mới cảm thụ được trái tim trong lồng ngực vẫn đang thình thịch nhảy lên, cô mới cảm thấy bản thân mình vẫn còn tồn tại.

“Nếu Hạnh Mính chết rồi thật tốt.”

Đỉnh đầu truyền đến một giọng nói tối tăm, câu nói này trực tiếp nhấc lên một trận mưa rền gió dữ. Nguyên Tuấn Sách bộc lộ rõ cơn giận dữ, lật cả người cô lại: “Như vậy sẽ không còn tiếng khóc phiền lòng như thế này, cũng sẽ không có ai dám nói ra những lời khiến tôi tức giận.”

Nguyên Tuấn Sách thấp giọng nỉ non, giống như dã thú trốn trong chỗ tối, điên cuồng vồ mồi: “Nhưng nếu chết đi, có phải Hạnh Mính sẽ không thể làm tình với tôi nữa không?”

Hai chân Hạnh Mính bị kéo ra, đặt bên hai sườn eo của Nguyên Tuấn Sách, Hạnh Mính biết rõ, ngay sau đó sẽ phát sinh chuyện gì.

Cô thật sự sợ anh, nhưng ngoại trừ không ngừng khóc, cô không tìm ra lý do nào để thuyết phục anh.

“Nên làm cách nào mới có thể thuần phục Hạnh Mính đây? Nếu còn nói mấy lời khiến tôi chán ghét, có phải cứ cắt miệng đi là được?” Nguyên Tuấn Sách vừa nói, vừa cởi quần của hai người, làm tình cũng hoàn toàn không chậm trễ việc anh tự hỏi, tự suy nghĩ, tự tìm ra đáp án.

“Nếu cắt miệng đi rồi thì sẽ không thể khẩu giao nữa.” Nguyên Tuấn Sách dùng giọng điệu đáng tiếc nói, nắm lấy dương vật phủ đầy gân xanh, đè lên cửa động chỉ lớn bằng một ngón tay phía trước.

Trong mắt là sự vô tình, bình tĩnh cứ như không hề có thất tình lục dục, càng không thèm để ý đến kích cỡ lớn nhỏ của hai người không tương xứng, cố chấp đi vào.

Cửa khẩu căng ra đến cực đại, cửa động màu hồng phấn bị khuếch trương, mở rộng ra bốn phía, càng lúc càng lớn. Dương vật vừa to vừa thô, mạnh mẽ xé mở hoa kính, nghiềm qua âm đế. Nguyên Tuấn Sách chỉ mới nhét một nửa cây gây thịt vào đã bắt đầu trừu động, dùng sức đâm vào bên trong, huyệt khẩu trong nháy mắt bị căng ra đến cực hạn.

Nguyên cả cây dương vật đã tiến vào, môi âm hộ vốn có màu hồng phấn vì bị ép mở ra bao vây lấy nó mà biến thành màu trong suốt. Đây đã là cực hạn.

Có lẽ là do vừa rồi bị véo quá thảm, yết hầu Hạnh Mính nghẹn ngào, hé miệng, chỉ có thể phát ra thét chói tai khô cằn.

Cái lưỡi còn mềm mại hơn thạch trái cây, gương mặt Hạnh Mính bị liếm từng chút một, cuối cùng cả gương mặt đều bị phủ một tầng nước bọt trong suốt.

Giống như chó nhỏ không ngừng hà hơi, thở hổn hển.

Làn sương khói chung quanh Nguyên Tuấn Sách đang chậm rãi tản đi, trong mắt anh lại hiện lên dục vọng, dáng vẻ thoải mái đến mê ly, Tuy tròng mắt vẫn còn màu đỏ đậm, nhưng hiển nhiên nhân tính đã quay trở lại.

“Tôi nghĩ ra rồi, Hạnh Mính.”

Nguyên Tuấn Sách thở phì phò nói, càng va chạm mãnh liệt hơn, tâm trí Hạnh Mính hỗn độn, IQ đã bỏ nhà đi trốn, thứ còn lại chỉ là cảm giác đau đớn trực chờ nổ tung.

Nguyên Tuấn Sách bóp lấy cổ cô.

Nở nụ cười lạnh hung ác nham hiểm như rắn độc, một bàn tay to có thể nhẹ nhàng bẻ gãy cần cổ yếu ớt. Cơ thể Hạnh Mính run lên, theo bản năng bắt tay anh, cả người Nguyên Tuấn Sách toát ra hơi thở lạnh lẽo, lời nói còn đáng sợ hơn, từng chữ nhẹ nhàng rơi vào trong tai cô.

“Chỉ cần cắt đứt yết hầu của Hạnh Mính, cậu sẽ không bao giờ có thể nói câu chán ghét tôi nữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận