Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Miên đã không còn mặt mũi để gặp người khác, cô kéo chăn che cơ thể mình lại, co người, tránh né ánh mắt Lục Thanh Hoài.
Lục Thanh Hoài không nhịn được bật cười, lau dâm thủy trên mặt, sau đó kéo chăn của cô xuống, ôm cô vào trong ngực nhẹ nhàng cọ cọ. Môi hắn dán vào vành tai cô, cọ nhẹ, âm thanh vừa lười biếng vừa dịu dàng của hắn vang lên bên tai cô: “Bé cưng, em thật nhạy cảm, chưa gì đã bị liếm đến mức phun nước.”
“Anh… anh đừng nói nữa…” Hai mắt Tống Miên hồng hồng, run rẩy nói, ngực của cô theo hô hấp dồn dập lên xuống, cảm giác như ngay giây tiếp theo cô sẽ khóc luôn vậy.
“Được, anh không nói nữa.” Lục Thanh Hoài buồn cười, cúi đầu muốn hôn cô, Tống Miên trợn tròn hai mắt, nhăn mi, phản ứng lại, nhanh chóng tránh đi nụ hôn của hắn, biểu tình trên mặt là sự kháng cự rõ ràng.
Lục Thanh Hoài không tức giận, giọng nói mang theo trêu chọc, khàn giọng hỏi cô: “Làm sao vậy? Không cho anh hôn?”
“Bẩn.” Khoé môi Tống Miên giật giật, liếc cánh môi vẫn còn dính lại một ít dâm thủy của hắn, nhỏ giọng hàm hồ nói một chữ.
Lục Thanh Hoài hơi giật mình, sau đó cười nói: “Bẩn chỗ nào?”
Hắn nhỏ giọng hỏi một câu, nắm cằm cô, xoay mặt cô lại. Đôi mắt đen như mực rơi vào cánh môi cô, ngón tay dán trên môi cô cọ qua cọ lại, vẻ mặt dịu dàng nhưng cũng có chút kỳ dị nói: “Bé cưng, em khẩu giao cho anh, nuốt tinh dịch của anh, lúc em hôn môi với anh, anh cũng không chê bẩn. Nơi nào của em cũng vừa mềm vừa thơm như vậy, nhưng có vẻ bây giờ em đang ghét bỏ chính mình nhỉ?”
“Lục Thanh Hoài…” Sắc mặt Tống Miên bỗng nhiên trắng bệch, tuy hắn dùng vẻ mặt bình tĩnh trần thuật lại sự thật, nhưng cô lại cảm nhận được ác ý và nhục nhã từ lời nói của hắn.
Không khí lập tức ngưng trệ, nhưng Lục Thanh Hoài lại cười một mình, hắn vỗ vỗ mặt cô, dịu dàng hỏi: “Em khẩn trương như vậy làm gì?”
“Không…” Tống Miên nhỏ giọng đáp lại, nhưng chưa nói xong đã bị Lục Thanh Hoài nhéo cằm, hôn lên.
Cánh môi ấm áp dán lên, chất nhầy trong suốt cũng cọ vào môi cô, hắn dùng đầu lưỡi miêu tả môi cô, đưa lưỡi vào trong để cô tự mình nhấm nháp hương vị của bản thân. Đồng thời, hắn nâng chân cô lên, dương vật cương cứng cọ cọ ở miệng huyệt hai cái thì cắm vào.
“Ừm, đau…” Côn thịt thô cứng cọ xát cánh hoa hơi sưng, ngay lập tức đi vào chỗ sâu nhất. Tống Miên bị đâm có hơi đau, bám vào vai hắn thở hổn hển, nước mắt lăn xuống, bị côn thịt căng cứng của hắn đột ngột ép chặt, nức nở thành tiếng.
Những chất lỏng đó không có hương vị gì đặc biệt, chỉ là tâm lý khổ sở, hơn nữa cô đã biết cô phạm sai lầm, cô không nên trốn tránh, cô không có quyền ghét bỏ chính mình hay thân thể của hắn. Hắn coi tình dục là điều bình thường nhất, vì vậy cô cũng cần như vậy, hắn cho, cô nên nhận lấy.
Tống Miên nhỏ giọng gọi hắn, cơ thể vừa mới cao trào xong vô cùng nhạy cảm, cho dù là tâm lý hay sinh lý đều rất yếu ớt. Động thịt ấm áp, ướt át chặt chẽ bao bọc lấy côn thịt, hắn mạnh mẽ đưa hông va chạm tiểu huyệt mềm mại của cô. Âm thanh hai thân thể va chạm vào nhau cùng tiếng nước òm ọp vang lên khắp phòng. Hắn chen vào giữa hai chân cô, dán vào bụng nhỏ của cô, dùng sức đâm côn thịt vào, nghiền nát hoa tâm cô, đầu nấm khổng lồ nặng nề nghiền nát điểm mẫn cảm của cô, tra tấn liên hồi.
Đồng thời hắn còn nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô, ngoại trừ sắc mặt ửng đỏ, ánh mắt hắn bình tĩnh lạnh nhạt, vốn dĩ không cách nào nhìn ra hắn đang làm loại chuyện này. Hắn hung hăng làm cô, dùng ngữ khí dịu dàng nhất hỏi cô: “Bé cưng, còn bẩn không?”
“Không ưm… không bẩn… Nhẹ chút… xin anh, A Nghiên…” Tống Miên đáng thương mềm mại cầu xin, cô chủ động ôm lấy cổ hắn, dán lên gương mặt hắn cọ cọ, như là con mèo con đang làm nũng, cầu xin chủ nhân thương xót.
“Bé cưng, hôn anh.” Lục Thanh Hoài dịu dàng trầm khàn ra lệnh, trong giọng nói mềm mại, nhẹ nhàng nhuốm mùi vị tình dục, dễ nghe đến mức làm xương cốt cô mềm nhũn, lại bị hắn chiều chuộng trêu chọc, trở thành tù nhân của hắn.
“Ừm.” Đôi mắt hạnh ướt át của Tống Miên khẽ khép lại, trong mắt là tầng hơi nước mờ mịt, cánh môi đỏ bừng chủ động chạm vào đôi môi mỏng của hắn, vừa đáng yêu, vừa đáng thương.
Cảm nhận được xúc cảm mềm mại, ánh mắt Lục Thanh Hoài càng lúc càng tối, hô hấp trở nên nặng nề hơn. Hắn dứt khoát ôm chân Tống Miên, đem đầu gối của cô ép lên xương quai xanh, mông của cô cũng bị ép rời khỏi giường, hắn quỳ trước người cô, duỗi thẳng thắt lưng, dùng sức đâm dương vật vào trong tử cung của cô.
Hắn nghe thấy tiếng khóc đứt quãng không chịu nổi của cô, hơi hạ người xuống, dịu dàng dỗ dành, nhưng lại không chút lưu tình, ngang ngược đâm vào trong. Dương vật cương cứng như sắt nóng lấp đầy tiểu huyệt của cô, từng vách tường gấp khúc bên trong đang không ngừng siết chặt, cắn mút dương vật hắn. Hắn nhanh chóng đâm vào rút ra, cọ xát vách trong của cô, làm cô đến mức sắp không thể hít thở.
“Không cần, hu hu A Nghiên, không muốn nữa làm ơn, làm ơn…” Tống Miên liên tục khóc lóc cầu xin hắn buông tha mình.
Lục Thanh Hoài nhìn thấy rất rõ hoa huyệt mềm mại non nớt bị chà xát, bị làm đến mức chuyển sang màu đỏ thẫm, dương vật giống như một cái máy đóng cọc đang hung dữ đâm vào tiểu huyệt của cô. Thịt non ở âm đạo xoắn chặt lấy dương vật, mà âm hộ lúc đầu vốn dĩ trắng tinh, bị lông mao thô cứng của hắn cọ vào đã đỏ bừng lên.
Trên trán hắn lấm tấm mồ hôi, gương mặt ửng đỏ, không biết từ khi nào hai mắt cũng đỏ lên, ánh mắt và vẻ mặt đều dịu dàng, nhìn qua rất dịu dàng ngây thơ, nhưng đây không phải bộ dáng thật sự của hắn. Tình yêu hắn dành cho cô nóng bỏng mà trần trụi, thậm chí vô cùng hoang dại.
Hắn trông giống một quý tộc nhẹ nhàng tao nhã, nhưng hắn không hề kiêng dè tình dục, hơn nữa, không hạn chế thời gian và địa điểm, chỉ cần hắn muốn làm, cô buộc phải dạng chân ra để hắn làm.
Đặc biệt lúc làm chuyện ấy, hắn vẫn luôn dịu dàng mà mạnh mẽ vừa dỗ dành, vừa làm cô đến chết đi sống lại. Màn dạo đầu hắn dịu dàng, kiên nhẫn bao nhiêu thì đến lúc đi vào lại hung ác dã man bấy nhiêu. Sự tương phản này rất rõ ràng trên người, thật sự làm người ta nghi ngờ rằng hắn có bị phân liệt nhân cách hay không.
Lòng bàn tay ấm áp mơn trớn bộ ngực trắng nõn của cô, tùy ý xoa nắn, Lục Thanh Hoài từ trên cao nhìn xuống, nhìn cô gái yếu ớt bất lực bị làm đến mức khóc nức nở cuộn tròn dưới thân hắn, toàn thân tràn đầy dã thú cùng khát vọng cưỡng đoạt, kiềm chế hỏi cô: “Miên Miên, không cần cái gì? Em không cần cái gì? Cầu xin anh cái gì?”
“Làm ơn đừng xoa mà, hu hu A Nghiên thật sự rất khó chịu, chậm một chút, làm ơn…” Tay Tống Miên ôm tấm lưng rắn chắc rộng lớn của hắn hắn, ở trên lưng hắn cào ra một vào vết tích, tuy không chảy máu nhưng cũng hơi đau vì bị rách da. Lục Thanh Hoài cảm nhận được cảm giác đau đớn tê tê dại dại, ôm eo, bóp ngực cô, làm cô mạnh hơn, xâm chiếm, đâm cô mạnh mẽ hơn.
Trên mặt Tống Miên toàn là nước mắt, yếu ớt cong lưng, có ý định tránh khỏi sự xâm lấn của hắn. Cô vừa sợ hãi vừa chán ghét loại cảm giác mất khống chế ngột ngạt vô lực này.
Thật ra cô không có cảm giác đau, bởi vì thân thể cô rất mẫn cảm, dâm thủy tiết ra rất nhiều, đủ để bôi trơn âm đạo, làm mất cảm giác đau đớn do bị cọ xát. Nhưng cô không thể bám vào hắn làm nũng, năn nỉ, cũng không thể tránh né hắn, chỉ có thể để hắn ấn cô lên giường, nằm dưới thân hắn, mặc hắn đùa bỡn trêu chọc. Cơ thể hoàn toàn bị hắn mở ra, mỗi một tấc da thịt đều bị hắn nhìn thấy, mỗi một chỗ đều bị hắn mạnh mẽ xâm chiếm, trên người bị mùi hương của tình dục và hơi thở của hắn lây nhiễm, toàn thân là khí nóng mờ mịt, trong không khí là mùi hương hoan ái dâm mị, hơn nữa, trải qua chuyện đêm qua, cô vừa sợ hãi hắn, vừa bị khoái cảm đánh úp.
Mà rõ ràng Lục Thanh Hoài biết cô muốn gì, rõ ràng hắn chỉ cần ở bên tai cô trấn an vài câu như trước, cô sẽ thuận theo hắn, mặc hắn đùa bỡn. Nhưng hắn không làm như vậy, hắn thấy cô rơi lệ, thấy cô khóc thút thít, thấy cô thấp thỏm lo sợ, thấy cô vừa chống cự vừa hãm sâu vào, hắn càng cảm thấy hưng phấn ác độc. Âm đạo là con đường để chinh phục linh hồn phụ nữ, thật ra là hắn đang thông qua tình dục để nghiền nát sự xấu hổ của cô, bẻ gãy đôi cánh của cô.
Hắn hạ thấp người, cắn cắn vành tai cô, nhỏ giọng, lẩm bẩm hỏi: “Tại sao lại từ bỏ? Tại sao lại muốn chậm hơn một chút? Chẳng lẽ anh làm em không thoải mái sao bé cưng?”
Thanh âm của hắn giống như giọng nói của ác ma quanh quẩn trong tâm trí cô, đầu óc Tống Miên bị khoái cảm làm cho trống rỗng, đùi run lên, eo bụng bủn rủn không có chút sức lực nào, chỉ có thể khóc lóc cầu xin: “Thoải mái, thật sự rất thoải mái, nhưng mà nhanh quá, em không chịu nổi, ưm…”
“Nếu thấy thoải mái như vậy thì đừng trốn đi, được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận