Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

“Đúng rồi, suýt chút nữa quên mất việc quan trọng.”

Triệu Mạc từ trong túi móc ra một tờ giấy, trải ra, đó là một bản thiết kế nhà ở, một tòa tứ hợp viện tươm tất, nhìn qua rất xa hoa.

“Đây là cái gì?” Ngô Uyển Uyển nghi ngờ nhìn anh.

“Anh muốn mua tòa nhà này. Nó cách bệnh viện huyện không xa. Chỉ cách một con phố. Nó ở cuối phố, yên tĩnh, chỉ có một tòa nhà trong sân, cạnh đó ra đất rừng. Nhưng phố bên này là đường cái náo nhiệt, không quá ồn ào, thích hợp ở sinh con, muốn mua sắm gì cũng thuận lợi, anh muốn em trước khi sinh chuyển đến ở, như vậy thì không sợ đột nhiên sinh con mà hoảng sợ.

Triệu Mạc đã suy nghĩ cẩn thận, chủ nhà này vội vàng ra nước ngoài, muốn bán nhanh, anh đã nhìn trúng, và đã nói với chủ nhà, ngày mai mới chốt, anh nghĩ Uyển Uyển chắc sẽ thích loại nhà vườn này, yên tĩnh hơn nhiều so với chung cư, và không cần phải leo lên xuống cầu thang.

“Anh mua à? Nó có đắt lắm không?”

Mặc dù Ngô Uyển Uyển không biết giá thị trường của ngôi nhà, nhưng một ngôi nhà trong sân lớn như vậy chắc chắn không rẻ, sao họ có thể nói mua là mua.

“Không rẻ, nhưng mua cũng tiện hơn, không thể làm em và con ở mãi ở căn nhà rách nát dưới chân núi này.”

“Em cảm thấy nơi này rất tốt, không có gì không tốt.”

Ngô Uyển Uyển tiếc tiền, đầu tư trang trại heo là anh dùng hai thỏi vàng dưới đáy hòm kia.

Toàn bộ tiền trong nhà cũng được cầm đi đầu tư vào trang trại heo, tuy là trại heo đã đi vào hoạt động nhưng trong tay họ cũng không có nhiều tiền.

“Uyển Uyển, chuyện tiền bạc em không cần lo lắng, anh sẽ xoay xở, anh chỉ muốn em và con được sống hạnh phúc, anh chỉ muốn mua tòa nhà này cho em và con ở, hai ngày này em thu dọn một chút, mang ít quần áo là được, trong nhà người ta cái gì cũng có rồi.”

Triệu Mạc thấy rằng cô ấy rất thích ngôi nhà trong sân, và anh ấy biết Uyển Uyển sẽ thích nó, vì vậy anh cất bản thiết kế, suy nghĩ ngày mai sẽ mua sân, sau đó tìm người giúp dọn dẹp, rồi đón Uyển Uyển vào ở.

Triệu Mạc mỉm cười đứng dậy nấu cơm cho cô, Ngô Uyển Uyển nắm lấy cánh tay anh và đôi mắt trong veo nhìn anh:

“Triệu Mạc, em nguyện ý chịu khổ với anh, không sao đâu, anh không cần cố quá, được chứ?”

Cô biết kiếm tiền không dễ dàng, nhất là vào lúc này, cô đã không giúp được gì cho anh mà còn muốn anh dành thời gian dỗ dành mình, cô thật không biết điều.

Triệu Mạc thản nhiên cười:

“Anh nguyện ý đối tốt với em.”

Đúng vậy, tiền không mua được hạnh phúc cho anh, người vợ này chính là anh mãi mới cưới được, anh nằm mơ cũng không nghĩ Uyển Uyển có thể gả cho anh. Vì có cô, vì cô sinh cho anh một đứa con, anh mới thấy cuộc đời này không thể mơ mơ màng màng như vậy nữa, anh phải nỗ lực làm vợ con có thể sống hạnh phúc.

Khi Triệu Mạc mua nhà, phải đợi chủ cũ thu dọn đồ đạc trong nhà và dọn đi rồi mới dọn dẹp được, lần trì hoãn này là nửa tháng.

Đùng lúc trại heo tích hợp tự động hóa được lên chương trình tin tức, gây xôn xao không ít, hai ngày nay anh bận nhận phỏng vấn của báo chí.

Cơ thể của Ngô Uyển Uyển ngày càng càng bất tiện, chân tay sưng phù, đi lại khó khăn, ngày nào bà Ngô cũng đến nấu cơm cho cô, hôm nay Uyển Uyển sáng sớm thức dậy, trong người luôn cảm thấy đau âm ỉ.

Cô linh cảm mình sắp sinh nên đỡ eo muốn đi tìm mẹ nhưng chưa kịp ra khỏi cổng, cô đã cảm thấy nóng ran ở giữa chân, có thứ gì đó chảy xuống.

Ngô Uyển Uyển cúi đầu, ngoại trừ bụng, nhìn không thấy thứ gì chảy ra, chỉ cảm thấy bụng càng đau, lê cả người đau đớn ra khỏi cổng, đúng lúc bà Ngô đi đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận