Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hơn nữa, sao hắn lại phó thác việc chăm sóc con dâu cho mình? Hắn không thể tự chăm sóc ư?
“Lão gia nhà ngươi đâu? Hắn gặp chuyện rồi đúng không?”
“Chuyện này…” Ôn Kiệm nhìn Quế Chân với vẻ khó xử, việc chủ nhân dặn dò hắn sẽ không làm trái, nhưng muốn giấu Quế Chân cũng không giấu được qua ngày thứ hai.
“Lão gia đã đắc tội với một đám h0àng thân quốc thí¢h vì dám vạch tội bọn chúng. Ông ta tự thấy chuyện lần này khó lòng xử lý êm đẹp, sợ là một đi không trở lại.”
“Tiểu Mãn cô nương, bách tính áo vải như chúng ta không nhúng được tay vào chuyện triều đình đâụ Lão gia đã h0àn thành mong muốn là chuộc thân cho cô nương, ông ta ấy cũng sắp xếp cho đám nô bộc tâm phúc bọn ta rồi. Tâm ý của lão gia, xin cô nương chớ phụ.”
Chẳng trách
Chẳng trách hắn vội vã chuộc nàng ra khỏi thanh lâụ
Bởi vì hắn biết chỉ cần nàng còn ở chốn trăng hoa một ngày thì khi nghe tin hắn gặp nạn, nàng sẽ chẳng màng sống chết mà đi cầu xin đám quan to hiển quý và những công tử thế gia cứu hắn.
Giờ đây nàng không còn là Quế Chân nữa, chỉ là bà chủ của “Phúc Mãn Đường” thôi, nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn Ôn Trạm lấy trứng chọi đá, cá chết lưới rách.
“Ôn Trạm chết tiệt Hắn coi ta là gì hả? Dám tiêu sach tiền bán thân mười năm của bà đây, bà đây sẽ lấy mạng chó của hắn bù vào ”
Quế Chân bỏ mặc Ôn Kiệm, nàng chạy ra khỏi cửa quán mà không hề quay đầu lại. Nàng muốn tới nhà cô nương câm lấy tiền.
Tấu sớ của Ôn Trạm như một viên đá làm dậy sóng cả lòng sông, khiến triều đình cả kinh chấn̵ động.
Trong lúc Hoàng Đế còn đang nghiền ngẫm tấu sớ này thì hắn đã không biết trời cao đất dày mà dâng tiếp một tấu chươռg nữa vào ngày kế.
Phạm vi sỉ vả đả kích lần này còn rộng hơn lần trước, mắng chửi từ Cấm Vệ Quân cho tới nô bộc của Hoàng Hậu và Thái tử, bóc trần không sót lỗi nào.
Vĩnh Gia Đế có ít con cái, từ mười mấy năm trước ông ta đã không thể có thêm đứa con nào. Trong số đó chỉ có Thái Tử là đích trưởng tử, vị này xem như tương lai đã ngồi ¢hắc long ỷ.
Đâu phải đám quan viên tɾong triều không biết những việc xằng bậy đám người đó đã làm, nhưng có ai muốn đắc tội với Hoàng Đế tương lai đâu?
Những lớn thần có quyền cao chức trọng vì e ngại chuyện đâύ đá đoạt trữ vị của các đảng phái nên họ đều im thin thít không dám lên tiếng.
Còn dư lại những lớn thần có gan lên tiếng đều bị đảng phái người đông thế ma͙nh của Thái Tử giải quyết.
Ôn Trạm chẳng sợ gì cả, chẳng ai chặn được miệng hắn. Đứng giữa lớn đïện, hắn khẳng khái tố giác, liệt kê từng chút từng chút những lỗi lầm của vây cánh Hoàng Hậu và Thái Tử.
Nào là không biết dùng người, can thiệp triều chính quá sâu, người trên không nghiêm dung túng gia nô làm nhiều chuyện độc ác như cướp đất của dân, nhận hối lộ, mua quan bán chức, vân vân và mây mây.
Sắc mặt Vĩnh Gia Đế xám xịt, mây đen vờn quanh đỉnh đầu ông ta.
Nhưng ông ta không chặn miệng Ôn Trạm, chỉ là hắn càng nói thì mặt rồng càng khó coi. Đợi đến lúc Ôn Trạm kết thúc việc vạch tội, quỳ giữa lớn đïện bi thươռg kêu khóc nói hắn nguyện liều chết can gián, khẩn xin Hoàng Thượng trị tội một đám hại nước hại dân thì Vĩnh Gia Đế mới tỏ vẻ phẫn nộ, sai người ném Ôn Trạm vào ngục.
Nãy giờ Cung Túc Vũ luôn quan sát tình hình bằng vẻ mặt vô cảm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận