Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đủ rồi, thật sự đủ rồi, đêm qua, nàng nghe được đáp án nàng muốn, mặc dù không biết thật hay giả, nhưng là nàng lựa chọn tin tưởng bọn họ, lựa chọn của nàng, mặc dù sau này có thể rơi vào vạn kiếp bất phục, gặp vô tận thống khổ, nàng cũng vui vẻ chịu đựng.

Chưa bao giờ buông lỏng tâm tình, thật giống như tảng đá ngàn cân đặt trên ngực đột nhiên biến mất, lòng trống rỗng tựa hồ bị thứ gì đó mềm mại ôn hòa bao phủ.

Tay ko phát giác nhẹ nhàng xoa bụng,“Cục cưng, mẹ là người hạnh phúc nhất trên thế giới, đúng hay không?”

Tô Mộ Thu đơn giản rửa mặt một chút, tại phòng thay quần áo thay một áo T-shirt cùng quần jean thoải mái, tùy ý cột tóc lên, một thân thanh thuần quần áo như sinh viên làm ai cũng nhìn không ra nàng đã là mẹ của hai đứa trẻ bốn tuổi.

Vừa xuống lầu, Tô Mộ Thu trông thấy Mục quản gia đi tới vì vậy dừng bước lại, mỉm cười,“Mục bá bá chào buổi sáng.”

“Tiểu thư chào buổi sáng.” Mục quản gia cười, ưu nhã hạ thấp người,“Bữa sáng đã chuẩn bị xong, mời cô đến nhà ăn dùng a!”

“Dạ, hai vị thiếu gia ?”

“Tại nhà ăn.”

“Cám ơn.”

“Đừng khách khí.” Mục quản gia mỉm cười vuốt cằm, ngẩng đầu đưa mắt nhìn nàng rời đi.

Tô Mộ Thu tiến vào nhà ăn, hai người con trai như có linh cảm đều quay đầu nhìn về phía nàng, một giây sau đồng thời nhảy xuống đùi Phượng Dạ Hoàng, trên mặt tràn ra nụ cười sáng lạn, chạy tới, thân mật ôm đùi Tô Mộ Thu, ngẩng đầu đáng yêu gọi.“Mẹ.”

Nàng ôn nhu cười, ngồi xổm xuống tại trên trán hai đứa hôn,“Ăn điểm tâm chưa?”

“Dạ, đã ăn, mẹ, tối hôm qua lúc ngủ cùng Tiểu Mạc……….”

Phượng Sở Nhưng bắt đầu âm thanh bập bẹ nói về chuyện đã xảy ra đêm qua.

Hai người con trai tại Tô Mộ Thu trước mặt tựa hồ luôn luôn nói không hết, thân mật ôm cổ nàng, hai khuôn mặt đáng yêu nhỏ nhắn cười đến rạng rỡ.

Phượng Dạ Diễm nhấc cao một đôi mày kiếm, kềm nén không được mấy lần muốn đi qua kéo bọn chúng ra khỏi người nàng.

Phượng Dật Hành uống cà phê, cảm thấy thời gian không sai biệt lắm, liền buông tách cà phê trong tay ra, thuận tay cầm lên khăn ăn ưu nhã lau khóe miệng, sau đó đứng dậy đi tới.

Tô Mộ Thu nhìn hắn tới, mỉm cười,“Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.” Hắn ôn hòa cười, sau đó hướng hai đứa cháu trai vẫy vẫy tay,“Cùng ông đi ra ngoài tản bộ nào.”

“Mẹ…..”

Hai người con trai mở to mắt ngửa đầu nhìn Tô Mộ Thu.

“Đi đi.” Nàng sờ sờ đầu bọn họ.

“Mẹ lát nữa gặp.” Hai người con trai mỗi người nắm một tay của Phượng Dật Hành, phất phất bàn tay nhỏ bé.

Nàng cười đến ôn nhu,“Ân, lát nữa gặp.”

Đưa mắt nhìn bọn họ ra cửa đến khi không thấy nữa, nàng mới quay người đến gần bàn ăn.

Nàng vừa ngồi xuống, một cái nữ hầu bưng tới một ly sữa nóng, nói một tiếng “Tiểu thư, mời dùng.” Sau khom người lui ra.

Nhà ăn to như vậy lặng im một mảnh, không ai nói chuyện, chỉ có tiếng dao nĩa đụng vào dĩa vang lên.

Phượng Dạ Diễm một tay chống bên má, tay kia đầu ngón tay nhẹ gõ gõ trên mặt bàn, ánh mắt chăm chú nhìn Tô Mộ Thu không rời, thấy quần áo của nàng hôm nay, không khỏi nhấc mày,“Em muốn ra ngoài?”

“Phải.” Nàng gật đầu, nhẹ giọng nói,“Tới trường học, làm thủ tục thôi học.” Thân thể của nàng không như lúc trước, sau mấy tháng nữa nàng hẳn là đều ở lại trong nhà điều dưỡng, an tâm chờ ngày sinh.

Hắn nhíu mày, vẻ mặt không đồng ý,“Không có cái gì quan trọng, anh sẽ sắp xếp giúp em, em hiện tại mang thai, không được đi lại lung tung.”

Nàng chậm rãi lắc đầu,“Không có vấn đề gì, em sẽ cẩn thận một chút, lần này đi tới trường chủ yếu là muốn cùng bạn bè nói một tiếng.” Dù sao các nàng đều đợi nàng không sai, cũng không thể không một tiếng nào liền biến mất.

Phượng Dạ Diễm cũng không còn kiên trì,“Anh cùng em đi.”

Nàng từ chối,“Không cần phiền như vậy, để cho m=Mục bá bá sắp xếp một người lái xe là được.”

Lần trước Phượng Dạ Hoàng cùng đi, mọi người đã bắt đầu đồn đãi nàng bị một cái con nhà giàu bao nuôi, nếu như lại đổi thành Phượng Dạ Diễm, chẳng phải sẽ bị truyền thành là lại đổi một kim chủ khác, miệng người đáng sợ, có thể bớt chút phiền toái thì nên tránh.

Lời nói nghe vào tai Phượng Dạ Diễm lại chỉ cảm thấy khách sáo cùng bài xích, lại nhìn nàng từ đầu đến cuối, cũng không thèm nhìn hắn một cái, không khỏi tức giận nhưng bị hắn cố gắng kiềm chế lại.

Chỉ là càng nghĩ càng lo lắng, lại không tự kìm hãm được đứng dậy, cử động quá mạnh ngược lại làm chiếc ghế ngã xuống đất phát ra âm thanh lớn.

Đột nhiên xuất hiện tiếng vang làm Tô Mộ Thu kinh hãi, nàng giương mắt nhìn lại, ngoài ý muốn nhìn thấy khuôn mặt âm trầm của Phượng Dạ Diễm, trong mắt nổi lên nộ khí làm cho người ta sợ hãi, thấy hắn mở rộng bước chân hướng nàng đến gần, nàng nhất thời tim đập mạnh và loạn nhịp, đoán không ra tâm tình hắn, vô ý thức muốn thối lui, lại chỉ có thể vô lực dán chặt lấy thành ghế trợn mắt nhìn hắn dần dần tới gần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận