Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vật nam tính kiêu ngạo chậm rãi đứng thẳng như cây tùng.
Nó ở trong lòng bàn tay Chi Đạo, hồng nhạt giống như hoa, lại cứng ngắc như đá, nhụy hoa mấp máy, nhả ra chút nước mưa trắng đục, nóng bỏng như nham thạch. Rõ ràng vật đó cũng chỉ mang nhiệt độ cơ thể vừa phải, nhưng không chỉ tay mà cả nội tâm cô đều bị nó làm cho nóng lên. Yêu quái khổng lồ vừa khiến người nhìn mê muội lại vừa khiến họ sợ hãi lại đang dùng tư thái ta đây là thịt cá (1) dụ cô vào tròng, tựa như muốn ăn sạch cô, không nhả xương.
(1): thịt cá: Trích trong câu ‘người là dao thớt, ta là thịt cá’ cũng có thể hiểu là thân phận của ta hiện như thịt cá, mặc người định đoạt. Câu thành ngữ này xuất phát từ một điển tích về Hạng Vũ.
Trái tim Chi Đạo đập thật nhanh, khoang miệng khô khốc, tâm trạng khủng hoảng cùng chẳng thể địch lại khát vọng cuồn cuộn như nước, Chi Đạo nhìn anh, rũ mắt.
Giờ phút này, đôi mắt xinh đẹp đen láy của Minh Bạch còn thuần khiết hơn màu trắng, ánh mắt vừa để lộ tính trẻ con lại vừa mị hoặc. Từng sợi lông mi nhỏ dài, cơ thể tráng kiện ẩn sau lớp áo sơ mi màu trắng không dính chút bụi trần hay dục vọng. Giống như muốn nói với người đối diện, cô chỉ có thể thành kính dập đầu quỳ lạy anh, nếu như dám đụng vào anh, sẽ phải gánh chịu tội nghiệt nặng nề. Anh thuần khiết như trẻ con, trong trắng như xử nữ.
Minh Bạch lại nói với cô: “Vuốt ve nó, có được không?”
Giọng điệu của thiếu niên vừa nhẹ vừa từ tốn trầm thấp.
Sắc mặt thiếu niên lạnh nhạt, giống như sương mù trong núi, bất cận nhân tình (2). Còn con quái vật thì lại nhiệt tình làm nũng với cô, như kỹ nữ cầu hòa. Dục vọng đã rỉ ra, cách một lớp vải, bàn tay Chi Đạo ướt đẫm. Dường như con quái vật đang phải chịu dày vỏ khổ sở, vì thế, nó cọ từng chút từng chút lên tay cô, cứng rắn nóng bỏng cầu xin cô bao chặt nó, kéo nó vào ngục giam của sự vui vẻ.
(2): Bất cận nhân tình: Tính tình quái dị, hành vi không hợp thường tình người ta.
Mã mắt đang rỉ nước, nhuộm lên đầu ngón tay hạ Chi Đạo. Chi Đạo cũng dần dần phát hiện vùng ướt át trên chiếc quần sẫm màu. Mặt và tay cô đều nóng lên, mồ hôi hơi túa ra.
“Minh… Minh Bạch.” Chi Đạo không biết vì sao lại sợ sệt gọi tên anh.
Chi Đạo vừa gọi tên anh. Minh Bạch cảm thấy như gió mát thổi qua, xuân về hoa nở.
Ngón trỏ tay phải của Minh Bạch linh hoạt như cá, lượn lờ trên sống lưng Chi Đạo, từ hõm eo dọc theo đường cong cơ thể, du lịch khắp nơi. Tay trái luồn lách vào các khẽ hở của ngón tay cô, ánh mắt triền miên dịu dàng.
Giọng nói trầm thấp, làm nũng bên lỗ tai cô: “Ừm?”
Lần trước Chi Đạo dám lớn mật như thế là vì ghen tuông che mờ lý trí, lúc làm xong cô cũng xấu hổ trốn tránh anh vài ngày. Hiện tại, đầu óc minh mẫn, cũng chẳng có lý do gì để cô làm càn, Chi Đạo thừa nhận mình sợ rồi, cả người xấu hổ đến căng thẳng, cúi đầu không dám nhìn Minh Bạch.
Bọn họ là những thiếu niên thiếu nữ 17, 18 tuổi ngây thơ đơn thuần, nhưng đồng hành với đó là sự tò mò và khát khao lớn hơn bất kỳ độ tuổi nào.
Tay Chi Đạo cũng bất giác xoa nắn, sờ soạng, véo niết da thịt cường tráng. Hô hấp của Minh Bạch sát bên tai, dường như anh đang kiềm chế tiếng thở dốc dường như lại chỉ giống như hô hấp bình thường, còn Chi Đạo đã sớm chẳng phân biệt được, sắc khí đốt người.
Minh Bạch mặc nguyên bộ quần áo ướt. Áo đồng phục màu trắng dán sát lên cơ thể anh, vòng eo thon gọn săn chắc rõ ràng, cơ ngực cường tráng và hai điểm đỏ như lấp ló. Bộ quần áo ướt át dán sát vào cơ thể, phác họa ra dáng người cao lớn, thân hình vai rộng eo thon, như tình dược dễ dàng khơi gợi dục vọng của mọi cô gái.
Chi Đạo nhìn thấy trong mắt Minh Bạch dần dần có dục vọng. Đó là chuyện mà trước kia Chi Đạo hoàn toàn không dám tưởng tượng. Đôi mắt của thiếu niên sáng như ánh sao, dung mạo như hoa như ngọc. Một mặt là quân tử chính trực khiêm nhường, một mặt là vịt vàng (3) dâm đãng, anh kéo cô ngã vào dục vọng nhân gian.
(3): Vịt vàng: trai bao
Minh Bạch luồn tay vào quần áo của Chi Đạo, thuận theo đường cong eo mượt mà sờ lên trên, độ ấm nam tính xa lạ mơn man trên làn da. Chi Đạo rùng mình quay đầu đi, hai bàn tay nắm chặt. Bàn tay Minh Bạch không biết từ lúc nào đã nhẹ nhàng phủ lên áo ngực của thiếu nữ, cơ thể Chi Đạo đột nhiên run lên.
“Minh… Minh Bạch.” Cô lại gọi anh.
Lần này, giọng nói đã mang theo ý cầu xin.
Minh Bạch nhẹ nhàng xoa bóp, ngón trỏ hơi lạnh xẹt qua nhũ thịt ẩn sau lớp áo lót, ngữ điệu nhẹ như bông: “Làm sao vậy?”
Chi Đạo cẩn thận như lâm địch, rồi lại bị động tác xoa nắn của anh làm mềm cả người. Thiếu nữ không khỏi nghĩ thầm: Dù sao đều đã làm, sờ ngực… cũng có thể nhỉ. Hơn nữa… Cô cũng không thể từ chối điều cô thích.
Bàn tay Minh Bạch lần mò đến sau lưng thiếu nữ, chuẩn bị cởi bỏ móc áo nội y. Hai phút sau, thiếu niên quẫn bách sờ sờ cái mũi nhìn Chi Đạo, dáng vẻ đáng thương và ngây thơ như đứa bé.
Chi Đạo đột nhiên ghì cổ anh xuống, dâng lên môi thơm, móc áo ngực màu trắng bị chính tay cô cởi ra. Chi Đạo cắn lên vành tai anh.
“Minh Bạch.” Cô nói: “Em cho phép anh chạm vào em.”
Chi Đạo cầm hai bên góc váy, chậm rãi kéo váy ngủ lên. Làn váy từ từ cọ qua đầu gối, cọ qua đùi, cọ qua chiếc quần lót hồng nhạt. Không biết tại sao lại đột nhiên ngừng lại, Minh Bạch nuốt nước bọt, hầu hết chuyển động.
Thiếu nữ kéo tay anh đặt trên mép váy, hơi cúi mặt, hai lỗ tai ửng hồng, lại cố giả vờ lạnh nhạt: “Tự anh làm đi.”
Minh Bạch chậm rãi kéo làn váy lên, triển lãm cảnh đẹp của thiếu nữ.
Thân thể trắng nõn như tuyết, làn da so với tưởng tượng của anh càng nồn nộn mềm mại. Hai quai áo ngực lủng lẳng ở dưới môi anh, dường như anh chỉ cần nhẹ nhàng cắn…
Cắn một cái.
Chiếc áo lót sẽ giống như tờ giấy, dễ dàng rơi xuống bên chân hải người.
Váy ngủ đã bị anh kéo lên đến ngực, Chi Đạo e lệ duỗi thẳng hai tay, váy áo bị lột ra, rơi xuống bên chân. Quai áo ngực đã trượt xuống hai cánh tay, bầu ngực đang rung rinh vẫy gọi. Minh Bạch cởi nốt chiếc áo ngực ra, nửa người trên của Chi Đạo đã hoàn toàn trần trụi, tất cả những vật che chắn đều nằm rải rác trên mặt đất.
Hai chú thỏ con run rẩy mặc thiếu niên đánh giá. Chi Đạo chỉ liếc nhìn qua một cái, Minh Bạch lại cho rằng bản thân đã bị cô giam hãm, bị tra tấn bởi ma lực quyến rũ của cô. Dung mạo của Chi Đạo thiên về kiểu đáng yêu, vừa rồi lại giả vờ lạnh nhạt chất vấn anh, tát anh, bức bách anh, cưỡng hôn anh.
Minh Bạch quá yêu sự tương phản này của Chi Đạo, yêu đến não trái tê liệt. Vì thế, dục vọng bừng lên mạnh mẽ như ngọn lửa.
Một tay đã có thể nắm gọn chú thỏ con, Minh Bạch nhẹ nhàng nhéo nhéo. Chú thỏ con bị lăng nhục, màu lông dần biến hồng, dục vọng thiêu đốt trong người Minh Bạch cũng được thư thả thoải mái. Khi anh nhìn thấy da gà trên tay Chi Đạo là đã biết: Da thịt của cô trời sinh thích hợp cho anh chà đạp.
Chi Đạo bị niết thoải mái, khẽ cắn đầu lưỡi, giọng nói líu nhíu, nghe không rõ: “Minh Bạch…”
Thiếu niên lại cúi đầu, ngậm lấy đầu vú đã đứng thẳng, hô hấp ấm áp phả thẳng lên da Chi Đạo. Đôi môi xinh đẹp vừa hút vừa cắn. Gương mặt Chi Đạo nóng bừng như phát sốt, cơ thể cũng run rẩy, ngón tay nắm chặt góc áo của anh. Khoé mắt Chi Đạo khẽ liếc qua một cái: Gương mặt thiếu niên đè trên ngực phải, đầu vú cọ qua má anh. Còn ngực trái… Bầu ngực trắng nõn bên trái giờ đã nhuộm sắc đỏ, đầu vú bị anh liếm ướt át bóng loáng, chung quanh quầng vú hồng nhạt là vô số dấu răng chưa kịp mờ đi.
Minh Bạch để Chi Đạo tiếp tục chơi với con quái vật của mình. Anh móc nó ra khỏi quần đồng phục, đặt vào lòng bàn tay cô. Dương vật của thiếu niên cũng đẹp không tả xiết, lại hùng vĩ khiếp người. Màu sắc thiên nhạt, hiếm thấy nhất là làn da nơi đó cũng nộn nộn, chẳng qua lại to lớn như cự thú. Chính mắt nhìn thấy và chạm vào so với cảnh tượng trong mơ càng khiến Chi Đạo kinh hồn táng đảm, ngoại trừ sợ hãi còn không khỏi oán giận Chúa sáng thế cũng quá mức bất công.
Minh Bạch lại mút đầu vú cô, bắt chước động tác bú sữa của đứa bé, bàn tay chụm lại, đè ép hai đầu vú cùng ấn vào miệng. Chi Đạo đau đến cong người, xương sườn nhô lên như con bướm bay ra, tay cũng không khỏi dùng lực.
“Đau.” Anh bất chợt kêu rên một câu.
Tên khốn kiếp này còn dám ác nhân cáo trạng trước (4)?
(4): Ác nhân cáo trạng trước: Kẻ ác thường thích giành nói trước, bịa chuyện để lấy phần có lợi về mình, lèo lái suy nghĩ của người nghe
Minh Bạch liếm vành tai cô, giọng điệu bình tĩnh, ăn ngay nói thật: “Em chơi đau anh.”
Câu này vào trong tai Chi Đạo lại biến thành âm thanh trầm thấp mê hoặc, yếu ớt nũng nịu.
Trái tim Chi Đạo như ngừng đập trong khoảnh khắc đó, rồi lại đập nhanh mạnh hơn bao giờ hết. Thiếu niên dịu dàng yếu ớt như thịt quả thanh long trắng nõn thơm ngon nổi bật bởi lớp vỏ đỏ ửng bên ngoài, khiến người nhìn muốn nghiền nát, muốn liếm láp. Muốn …. Chi Đạo nuốt nước bọt.
Cô muốn biến thành một người đàn ông, sau đó, thao đau anh.
Chi Đạo lắc lắc đầu, ngăn chặn ý nghĩ ác độc dị dạng kia. Trái tim vừa mới bình tĩnh lại, thiếu niên đã ghé vào bên tai cô, mềm yếu làm nũng.
“Chi Đạo thực xin lỗi, anh không nên không ở cùng em.”
Minh Bạch nói: “Nếu như em còn tức giận thì cứ cắn anh đi. Hoặc là, em muốn như thế nào cũng được.”
Cô muốn như thế nào cũng được…. Sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận