Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tịch Cẩm Hoa vừa từ trường mẫu giáo trở về, cậu bé ôm sách lại ngồi cùng anh trai, không ngờ anh trai lại nhìn theo vô cùng nghiêm túc.

“Anh trai, anh chưa từng đọc quyển sách này sao?” Tịch Cẩm Hoa nằm trên thảm tò mò hỏi. Cậu bé có đôi mắt to tròn long lanh, ánh mắt thuần khiết vô cùng, khiến người khác không hề phòng bị. Từ lâu cậu bé đã biết dùng đôi mắt của mình để mê hoặc nhân tâm.

Hề Hoài lặng lẽ nhìn những bức tranh trong quyển sách, đôi mắt tròn xoe, gương mặt góc cạnh, trông chững chạc hơn rất nhiều so với các bạn cùng trang lứa.

Tịch Cẩm Hoa còn tưởng anh trai không trả lời mình.

“Ừ, trước kia chú không cho anh xem.”

“Chú?”

“Ừ, anh không thích chú ấy, chú ấy luôn nhốt anh trong phòng, không cho anh ra ngoài, cũng không cho anh phát ra tiếng động.”

“Hả?” Tịch Cẩm Hoa cứ tưởng loại chuyện như thế này chỉ xuất hiện trong những quyển truyện, cậu bé nghiêm túc nói: “Chú kia thật xấu xa.”

Hề Hoài gật đầu: “Đúng vậy, rất xấu, chú ấy còn bắt nạt chị gái anh, chị gái anh ngày nào cũng khóc. Mặc dù anh không được gặp chị ấy nhưng anh biết chị ấy nhất định rất đau đớn, hơn nữa cũng rất nhớ anh.”

Tịch Cẩm Hoa yên lặng nghe anh trai nói chuyện.

Một lát sau, cậu bé chạy lên lầu, nói cho mẹ nghe chuyện của Hề Hoài, sau đó ghé đầu vào giường chờ mẹ xoa đầu khen thưởng.

Hoa Cẩn xoa mái tóc bù xù của cậu bé, cậu bé khẽ híp mắt hưởng thụ sự chiều chuộng của mẹ.

“Con phải đối xử thật tốt với anh trai, không được cãi nhau với anh trai, biết chưa?”

“Vâng! Con sẽ chăm sóc anh trai thật tốt.”

Chỉ lần là nhiệm vụ mẹ giao cho mình thì cậu đều cố gắng hoàn thành thật tốt.

Khổng Thành Văn cũng đến đây vài lần, nói là muốn xem người mà mình đưa tới đây sống cuộc sống ra sao. Chỉ là mỗi lần anh ta tới thì Tịch Khánh Liêu đều chặn anh ta dưới tầng, không cho lên tầng hai.

Hề Hoài ở trên tầng chán ghét anh ta không thôi, cũng không chủ động đi xuống gặp anh ta.

“Haizz, đúng là khiến cho người ta đau lòng mà, uổng công tôi còn chuẩn bị quà cho nó.”

Trên bàn trà có một giỏ táo.

“Ngoài anh ra thì không có ai thích ăn thứ này nữa đâu.” Không ai có thể ăn đến năm quả táo một ngày, trình độ mê táo của anh ta chắc cũng không kém trình độ yêu thương cô gái mà anh ta đã bắt cóc.

“Thế sao? Tôi thấy thằng bé thích ăn mà.” Khổng Thành Văn bất đắc dĩ gãi đầu, vén mấy lọn tóc ra sau gáy: “Thôi được rồi, anh chuyển giỏ táo này cho nó. Lần khác tôi sẽ đến thăm nó sau, nhớ chăm sóc nó cẩn thận.”

“Nơi này không chào đón anh, cút.”

Tịch Khánh Liêu không cần phải khách khí với anh ta, nhanh chóng đuổi người ra khỏi nhà, còn tiện tay đóng sầm cửa lại, sức lực lớn đến mức chấn động xung quanh.

Hắn gõ cửa phòng của Hề Hoài, đưa giỏ táo cho cậu bé, cậu bé ngượng ngùng nhận lấy.

Hoa Cẩn và Tịch Khánh Liêu ngồi trong phòng giám sát.

Đây là đề nghị trước đây của Tịch Khánh Liêu, dù sao thì hắn cũng không yên tâm để một người lạ bước vào cuộc sống của mình, nhưng máy theo dõi cũng chỉ mở ban ngày mà thôi.

Hề Hoài ngồi dưới đất, nhìn chằm chằm giỏ táo trên bàn.

Một lúc sau, cậu bé bỗng nhiên đứng dậy, nắm lấy từng quả táo ném vào tường!

Cậu bé là một người luôn lầm lì, hành động này khiến hai người đang quan sát trong phòng đều ngạc nhiên.

“Gã điên kia còn nói thằng bé thích ăn táo, ha ha, đúng là không biết gì.” Tịch Khánh Liêu nghiêng đầu cười nhạt.

“Không phải thằng bé không thích ăn táo.” Hoa Cẩn nhìn hình ảnh kia thì vô cùng đau lòng: “Chỉ là nó ghét những quả táo do người kia tặng mà thôi.”

Những quả táo căng mọng bị đập vỡ tan tành, Hề Hoài ném xong thì ngồi co ro vào một góc, cố gắng thu người lại hết mức có thế.

Cậu bé cảm thấy ghét chính bản thân mình.

Cậu bé ghét người đàn ông đó, mỗi lần người đàn ông đó đưa cho cậu một quả táo là lại bắt cậu phải nhận một cách vui vẻ, còn phải thể hiện sự biết ơn và ăn táo giống như anh ta.

Cậu bé cứ nghĩ nếu mình làm như vậy thì người đàn ông đó sẽ cảm thấy vui, sẽ buông tha cho mình và chị gái mình.

Vậy nên lần nào cậu bé cũng tỏ ra vô cùng thích thú, ăn táo vô cùng ngon miệng. Thực ra những ánh mắt châm biếm và cười nhạo của người đàn ông đó luôn khắc sâu bên trong cậu.

Một gia đình bốn người hạnh phúc như vậy đã bị hủy hoại, mặc dù Hề Hoài chưa bao giờ được đi học, nhưng cậu bé luôn biết bản thân phải sống sót, sống thì mới có thể báo thù.
Cậu bé phải sống, phải lớn lên, phải chờ người có thể giúp đỡ mình xuất hiện.

“Cốc cốc cốc.”

Ba tiếng gõ cửa nhè nhẹ vang lên, cậu bé ngẩng đầu nhìn ra ngoài.

Cánh cửa hé mở, Hề Hoài nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của nữ chủ nhân ngôi nhà này. Cô cúi đầu mỉm cười, chủ động nói chuyện với cậu.

“Có muốn ăn chút gì đó không? Chúng ta không ăn táo.”

Hoa Cẩn nhìn đống táo bị đập nát cũng không nói gì, chỉ khẽ vỗ về cậu bé.

Hề Hoài cảm thấy dường như mình đã chờ được người đến cứu giúp mình rồi.

Trong phòng bếp vang lên những tiếng chặt bắp cải giòn tan.

Tịch Cẩm Hoa nhìn cha mình đang nấu cơm, thở dài phàn nàn: “Mẹ không sang đọc truyện cho con nghe.”

“Cũng không luyện chữ với con, con ghét anh trai.”

Tịch Khánh Liêu thành thục nấu nướng: “Thế nào, con không cảm thấy anh trai con đáng thương à? Đã không còn cha mẹ lại còn mất cả chị gái.”

Tịch Cẩm Hoa nghiến răng: “Có gì đáng thương chứ? Con không thích mẹ thích anh ấy!”

Tịch Khánh Liêu nghiêng đầu nhìn cái miệng nhỏ nhắn và gương mặt như bánh bao.

Con trai hắn có suy nghĩ giống hắn.

“Cha cũng không thích.”

“Cha, vậy cha đuổi anh ấy đi có được không?”

“Nhưng vợ của cha thà bỏ việc ở trường đại học cũng không muốn vứt bỏ nó.”

“Rốt cuộc ai mới là con của mẹ đây! Cha, con ghét anh ấy, con ghét anh ấy!” Cậu bé giậm chân oán giận, túm lấy vạt áo hắn: “Hay là cha giết anh ấy đi, đừng để anh ấy xuất hiện trong nhà chúng ta nữa.”

Tịch Khánh Liêu cúi đầu nhìn con trai mình, sau đó cúi đầu nở một nụ cười bệnh hoạn.

“Chuyện này chờ khi nào con lớn thì tự mình làm.”

“Cha! Cha giúp con đi mà, dù sao cha cũng ghét anh ấy mà đúng không!”

“Cút ngay tên nhóc thối này!” Hắn đá cậu bé ngã lăn ra đất: “Con muốn cha mang tiếng xấu thay con à? Sao bé tí mà đã tâm cơ thế hả?”

“Hu hu, cha thối! Rõ ràng chính cha là người đưa anh ấy đến nhà chúng ta!”

“Còn dám nói nhiều cha sẽ chặt đầu con xuống!”

“Cha con hai người còn làm gì dưới đó thế? Mau mang cơm lên đây!”

Một giọng nói trong trẻo từ trên tầng vang lên, hai cha con lập tức im lặng, mắt to trừng mắt nhỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận