Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lá Thư Trong Đêm
Đêm buông xuống, không khí trong kinh thành trở nên lạnh lẽo, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng từ những khu vườn quanh Phó phủ. Ánh trăng bàng bạc chiếu lên cổng gỗ chạm khắc tinh xảo, nơi Tạ Du đứng lặng, bóng dáng cao lớn in rõ trên nền đá xanh. Hắn vận một chiếc áo choàng đen, viền vàng thêu hình giao long lấp ló dưới ánh sáng chập chờn của những ngọn đèn lồng treo hai bên cổng. Trong tay hắn là một cuộn giấy được buộc chặt bằng dây lụa đỏ, mép giấy đã sờn vì những lần nắm chặt đầy bất an. Bên trong là những lá thư mật mà hắn đã đích thân thu thập—bằng chứng không thể chối cãi rằng Tạ Hạc Di, muội muội của hắn, chính là kẻ đứng sau vụ bắt cóc Phó Ninh Dung.
Tim Tạ Du đập mạnh, không phải vì sợ hãi hay do gió lạnh xuyên qua lớp áo, mà vì nỗi lo sâu thẳm rằng hắn có thể mãi mãi mất đi nàng. Phó Ninh Dung—người đã từng là ánh sáng trong những ngày tăm tối nhất của hắn, người đã hứa sẽ ở bên hắn mãi mãi—giờ đây lại nhìn hắn với ánh mắt đầy nghi ngờ và tổn thương. Hắn nắm chặt cuộn giấy, như thể nó là sợi dây cuối cùng nối hắn với nàng.
Người gác cổng, một lão già gầy gò với đôi mắt cảnh giác, bước ra từ bóng tối, cúi đầu cứng nhắc. “Thái Tử điện hạ, Phó đại nhân… nàng không tiếp khách vào giờ này.”
Giọng nói của lão run run, rõ ràng là e ngại uy quyền của vị Thái Tử trước mặt. Nhưng Tạ Du không để tâm. Hắn tiến lên một bước, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm, giọng trầm thấp nhưng mang sức ép không thể kháng cự. “Báo với nàng rằng ta ở đây. Nàng sẽ tự quyết định có gặp ta hay không.”
Người gác cổng nuốt nước bọt, rõ ràng bị khí thế của Tạ Du áp đảo. Lão do dự một lát, rồi vội vã quay vào trong sân, để lại Tạ Du đứng đó, một mình đối diện với cánh cổng đóng chặt. Hắn ngước nhìn lên, ánh trăng mờ nhạt như đang cười nhạo sự bất lực của hắn. Hắn, Thái Tử của Đông cung, người nắm trong tay quyền lực khuynh đảo triều đình, lại không thể khiến người con gái hắn yêu mở cửa cho hắn.
Một lúc sau, người gác cổng trở lại, vẻ mặt áy náy nhưng kiên quyết. “Phó đại nhân yêu cầu ngài rời đi, Thái Tử điện hạ. Nàng… nàng nói không muốn gặp ai.”
Lời nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào ngực Tạ Du. Hắn đứng im, bàn tay siết chặt cuộn giấy đến mức khớp xương trắng bệch. Hắn đã lường trước sự từ chối, nhưng nghe chính miệng người gác cổng nói ra, nỗi đau vẫn sắc nhọn như lưỡi gươm. Hắn hít sâu, cố giữ giọng nói bình ổn. “Đưa cái này cho nàng.” Hắn đưa cuộn giấy ra, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt lão gác cổng. “Nói với nàng rằng ta sẽ không bỏ cuộc, Ninh Dung.”
Người gác cổng run rẩy nhận lấy cuộn giấy, cúi đầu sâu hơn, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đầy cảm xúc của Tạ Du. Hắn xoay người, áo choàng tung bay trong gió đêm, bước chân chậm rãi rời khỏi cổng Phó phủ. Nhưng trước khi biến mất vào bóng tối, hắn dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ phòng nàng, nơi ánh nến yếu ớt đang lập lòe. “Ta sẽ không để mất nàng,” hắn thì thầm, giọng khàn khàn, như một lời thề với chính mình.

Trong phòng ngủ tĩnh lặng của Phó phủ, Phó Ninh Dung ngồi bên án thư, ánh nến vàng cam chiếu lên khuôn mặt nàng, làm nổi bật đôi mắt thâm quầng và làn da tái nhợt. Nàng đã không ngủ ngon kể từ đêm định mệnh ở tửu lâu, khi tỉnh dậy và thấy Tạ Du bên cạnh, cơ thể nàng còn lưu lại những dấu vết của hắn. Nỗi đau bị phản bội, sự tức giận vì bị lừa gạt, và cả sự bối rối trước những khoảnh khắc đắm say mà nàng không thể phủ nhận—tất cả đan xen, khiến tâm trí nàng như một cơn bão không ngừng nghỉ.
Nàng nắm chặt cây bút trong tay, nhưng tờ giấy trước mặt vẫn trắng tinh. Nàng muốn viết gì đó, có lẽ là một lá thư gửi Tạ Du, hoặc chỉ là để trút bỏ những suy nghĩ đang bóp nghẹt nàng. Nhưng mỗi lần đặt bút, hình ảnh của hắn lại hiện lên—đôi mắt phượng sắc bén, nụ cười nửa miệng đầy ngạo mạn, và cả giọng nói trầm ấm từng gọi tên nàng: “Ninh Dung.”
Cửa phòng khẽ mở, một nha hoàn bước vào, tay cầm cuộn giấy được buộc dây lụa đỏ. “Phó đại nhân, Thái Tử điện hạ để lại cái này.”
Phó Ninh Dung cau mày, tim bất giác đập mạnh. Nàng muốn xua tay, bảo nha hoàn mang đi, nhưng ánh mắt do dự của cô gái khiến nàng đổi ý. “Đưa đây,” nàng nói, giọng lạnh lùng để che giấu sự dao động trong lòng.
Nha hoàn đặt cuộn giấy lên bàn rồi lặng lẽ lui ra. Phó Ninh Dung nhìn cuộn giấy hồi lâu, ngón tay chạm vào dây lụa đỏ, cảm nhận sự mịn màng của nó. Cuối cùng, nàng cởi dây, mở cuộn giấy ra. Nét chữ mạnh mẽ, dứt khoát của Tạ Du hiện lên, từng dòng sắc bén nhưng lại chứa đựng sự chân thành hiếm thấy. Hắn kể về việc điều tra Tạ Hạc Di, những lá thư mật nàng ta gửi cho Lưu Sung, và cả lời khẳng định rằng hắn không liên quan đến vụ bắt cóc. Hắn viết về những đêm thức trắng để tìm bằng chứng, về nỗi đau khi thấy nàng quay lưng, và về trái tim hắn, vẫn đập vì nàng dù nàng có tin hay không.
Cuối thư, hắn viết: “Ninh Dung, ta biết nàng giận ta, nghi ngờ ta. Nhưng xin nàng, hãy đọc những gì ta gửi, hãy cho ta một cơ hội chứng minh. Nếu nàng vẫn không tin, ta sẽ rời đi, nhưng trái tim ta sẽ mãi ở lại bên nàng, không bao giờ đổi thay.”
Nàng buông thư xuống, tay khẽ run. Lời nói của hắn như ngọn gió thổi qua lồng ngực, làm tan đi một phần băng giá trong lòng. Nhưng nghi ngờ vẫn bám rễ sâu, như cái gai đâm vào tim nàng. Làm sao nàng có thể tin hắn, khi chính mắt nàng thấy hắn ở tửu lâu đêm đó, khi cơ thể nàng vẫn nhớ rõ những cái chạm của hắn? Nàng nhắm mắt, ký ức về hơi ấm của Tạ Du, về những lời yêu thương hắn từng nói, ùa về như sóng triều, vừa ngọt ngào vừa đau đớn.
“Ninh Dung…” Nàng lẩm bẩm tên mình trong miệng hắn, giọng hắn như vẫn vang vọng đâu đây. Liệu nàng có đang sai lầm khi đẩy hắn ra xa? Hay nàng chỉ đang tự lừa mình, cố níu giữ một chút hy vọng không có thật?
Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống sân phủ tối om. Dưới ánh trăng, bóng dáng Tạ Du đã không còn, nhưng cuộn thư trên bàn như một lời nhắc nhở rằng hắn vẫn đang chờ nàng, dù nàng có muốn hay không.

Bình luận (0)

Để lại bình luận