Chương 1052

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1052

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mười mấy lão lớn chỉ vì chúc mừng sinh nhật anh ta mà tới Las Vegas, làm cho dưới lầu chướng khí mù mịt, chỉ có ban công lầu hai nhìn ra ngoài núi xa như mực, mây đen áp thành.
Một chiếc đèn mạ vàng chiếu sáng treo trên cao, Lục Nhất Hoài ôm người vào trong ngực, vùi đầu vào cổ cô hít một hơi thật sâu.
“Không nên đồng ý để đám người này đến đây, sao cả đám đều thích làm bóng đèn vậy?”
Giọng nói lười biếng của anh ta ở trong bóng đêm thêm mấy phần bất mãn, Lâm Chi Nam buồn cười giật dây.
“Vậy anh đuổi bọn họ đi.”
Trong ngực đột nhiên rung lên, không biết là điện thoại của ai kêu, không ngừng rung động.
Lục Nhất Hoài cầm di động ra xem, đều là tin nhắn chúc mừng sinh nhất.
Vừa đến 0 giờ không sai chút nào có mấy tin nhắn đến, thậm chí còn ra sức nhắc nhở năm nay anh ta đã 31 tuổi, phải bảo dưỡng cho thật tốt, kém 9 tuổi như thế, bạn gái nhỏ sớm muộn gì cũng ghét bỏ anh ta.
Con mẹ nó đám bạn xấu gì chứ, anh ta trực tiếp tức quá hóa cười.
Cô gái trong ngực cũng che miệng bật cười.
“Em cười gì vậy?” Lục Nhất Hoài giữ lấy gương mặt cô, giả bộ cau mày tức giận.
“Em cũng chê anh già sao?”
Nói thật lòng, Lục Nhất Hoài không ngại là giả.
Hơn hai mươi tuổi còn có thể tự an ủi mình hào hoa phong nhã, tuổi trẻ thanh xuân, thoáng một cái đã 30, ranh giới này luôn khiến anh ta cảm thấy như một khoảng cách giữa hai người, càng đừng nói đến Ôn Thời Khải trẻ hơn anh ta bốn tuổi.
“Không già.” Lâm Chi Nam lắc đầu như trống lúc lắc.
“Hơn nữa em thích đàn ông thành thục một chút.”
Ánh mắt anh ta liếc xéo qua cô, có mấy phần ngạo kiều, giống như đang chờ cô khen ngợi.
“Vừa quan tâm lại bao dung, mỗi lần cãi nhau đều dỗ em trước, một cú điện thoại là có thể lập tức đến tìm em.” Cô lắc cánh tay anh ta.
“Em đi đâu tìm một người bạn trai như thế, anh nói xem, nếu không anh giúp em giới thiệu vài người…”
Lục Nhất Hoài nhất thời cười, vò đầu mình.
“Nghĩ hay lắm, hết rồi.”
Anh ta thừa nhận, chỉ có cô gái này nói đôi câu là có thể tùy tiện hòa tan anh ta.
Môi hai người chỉ khẽ chạm vào nhau đã sinh ra vô hạn mập mờ, Lâm Chi Nam bị nụ hôn nhẹ như lông vũ của anh ta ở trên mặt làm cho hơi ngứa, cười đến lộ ra mấy chiếc răng trắng, mặt vùi ở cổ anh ta làm sao cũng không chịu ngẩng đầu.
“Sinh nhật vui vẻ, Lục Nhất Hoài.”
Lâm Chi Nam vẫn vì chuyện chính mình làm mất quà tặng anh ta mà áy náy, mọi chuyện liên quan đến cô, Lục Nhất Hoài đều ghi tạc trong lòng, chưa từng xảy ra sự cố.
Cô kiễng chân ôm cổ anh ta.
“Anh muốn gì, em đều có thể thỏa mãn anh.”
“Hay là ngày mai em bao nuôi anh cả ngày, được chứ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận