Chương 1053

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1053

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tư Không Ngự cũng đang cố gắng kiềm chế lửa giận trong lòng, đường nét trên khuôn mặt tuấn tú căng thẳng: “Tư Không Huyền, ông không cảm thấy xấu hổ khi hành hạ một đứa bé như thế này sao?”
Trong mắt Tư Không Huyền hiện lên vẻ buồn bã và nghiêm nghị: “Ngay cả ông nội cũng không gọi, anh đúng là cháu trai ngoan của tôi!” Tức giận vỗ cái ghế mạ vàng phía dưới: “Anh đã bảo vệ đứa bé này như thế, vậy hôm nay sẽ dùng mạng của anh để đổi lấy mạng của nó!”
Đúng vậy, lúc này Tư Không Huyền thật sự quyết tâm muốn giết Tư Không Ngự. Ông ta cả đời hô mưa gọi gió ở Tư Không gia, nhất quyết sẽ không bao giờ dung túng cho Tư Không Ngự đẩy mình xuống đàn thờ như vậy. Ông ta sẽ tiếp tục khống chế toàn bộ Tư Không gia cho đến chết.
Tư Không Ngự mím môi thật chặt, trong một khoảnh khắc, anh suýt chút nữa đã đồng ý với Tư Không Huyền. Chỉ cần ông ta thả Hinh Nhã xuống, anh có thể giao mạng sống này cho ông ta. Nhưng anh biết chuyện này là không thể nào. Tư Không Huyền sẽ không dễ dàng thả Hinh Nhã ra như vậy, bởi vì còn có sự tồn tại của Nam Cung Dạ, trừ khi ông ta cũng giết chết Nam Cung Dạ, bằng không ông ta sẽ không thể nào thả Hinh Nhã ra.
Mắt Nam Cung Dạ sáng như đuốc, giống hệt chim ưng và báo, như muốn đóng đinh ánh mắt lên người Tư Không Huyền: “Tư Không Huyền, ông thả con gái của tôi, ông muốn lợi ích gì cứ việc nói ra.”
Đúng vậy, Nam Cung Dạ đã sẵn sàng từ bỏ toàn bộ tài sản của Nam Cung gia để đổi lấy an toàn của Hinh Nhã. Vì trong mắt anh, núi vàng núi bạc cũng không quý giá bằng con gái của anh.
“Tốt lắm.” Tư Không Huyền hài lòng gật đầu: “Điều kiện của tôi chính là toàn bộ sản nghiệp của Nam Cung gia đều thuộc về Tư Không gia.”
“Được.” Nam Cung Dạ không chút do dự: “Để con gái của tôi xuống trước đã.” Hinh Nhã bị treo ở phía trên nhiều thêm một phút, tim anh lại đau đớn thêm vài giây.
Tư Không Huyền vung tay, lập tức có vệ sĩ đưa lên một tờ khế ước, Nam Cung Dạ nhận lấy xem qua một chút, dĩ nhiên đây là lời hứa chuyển toàn bộ sản nghiệp của Nam Cung gia sang tên của Tư Không Huyền.
Hai mắt Tư Không Huyền sáng lên, trong lòng vui mừng vì một phen lấy được toàn bộ giang sơn: “Trước tiên hãy ký khế ước này trước, con gái của anh đương nhiên sẽ được thả ra.”
Nam Cung Dạ cười nhạt: “Làm sao tôi biết sau khi tôi ký xong, ông có thả con gái của tôi ra hay không?”
Tư Không Huyền cảm thấy lúc này đang nắm trong tay con át chủ bài lớn nhất, cũng không sợ Nam Cung Dạ sẽ không nhượng bộ: “Anh không có lựa chọn khác.”
Nam Cung Dạ âm thầm nghiến răng, anh đúng là không còn lựa chọn, cho nên anh dứt khoát cầm bút lên, trước lúc đặt bút nhìn Lãnh Nhược Băng cười: “Vợ à, sau này anh không phải là Nam Cung Dạ có thể hô mưa gọi gió rồi, em có chê anh không?”
Lúc này anh còn đùa nhưng Lãnh Nhược Băng biết, anh đang dùng cách đặc biệt để an ủi cô, cho nên cô khẽ cười trong nước mắt: “Anh mặc dù không phải là Nam Cung Dạ hô mưa gọi gió nữa, nhưng anh vẫn vô cùng xuất sắc. Vẫn là Nam Cung Dạ đẹp trai mê người, em vẫn muốn sinh thêm con cho anh.” Anh vì con gái từ bỏ tất cả, cô chỉ có thể càng yêu anh hơn, làm sao có thể chê anh.
“Ha ha ha…” Nam Cung Dạ thấp giọng cười, ôm Lãnh Nhược Băng vào lòng: “Được, sau này tất nhiên không cần xử lý nhiều việc như vậy, nên chúng ta có thể sinh thêm vài đứa.”
Vừa nói, Nam Cung Dạ vừa nhấc bút lên một cái, ký vào khế ước một cách phóng khoáng. Nhưng anh cũng không giao ngay cho người của Tư Không Huyền mà nhìn về phía Tư Không Huyền, đáy mắt quét qua tia lạnh lùng: “Tư Không Huyền, nếu con gái tôi có bất cứ tổn thương gì, tôi nhất định sẽ san bằng đảo Tư Không.”
Tư Không Huyền đương nhiên biết Nam Cung Dạ mai phục máy bay ném bom nên không thể xem nhẹ. Vì thể ông ra đưa ra điều kiện lần nữa: “Để tránh việc sau khi anh nhận con gái về lại đổi ý, trở lại ném bom đảo Tư Không, tôi muốn bây giờ anh hãy phát tin tức ra bên ngoài, để tất cả các phương tiện truyền thông trên thế giới biết anh tự nguyện ký khế ước. Chờ làm xong những việc này, tôi dĩ nhiên sẽ giao con gái của anh lại cho anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận