Chương 1054

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1054

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nam Cung Dạ mặc dù không thích bị người khác khống chế như thế, nhưng vẫn là câu nói đó, anh không còn lựa chọn nào khác. Lúc một người bị người khác nắm điểm yếu sẽ không thể chọn lựa. Cho nên cuối cùng anh gật đầu, giao khế ước cho vệ sĩ của Tư Không Huyền: “Được.”
Khi nhận được khế ước trong tay, Tư Không Huyền bật cười, một tờ giấy mỏng manh nhưng ông ta lại có cảm giác như nâng cả một ngọn núi. Đây chính là tất cả sản nghiệp của Nam Cung gia, sau này Tư Không gia sẽ không có đối thủ trên hành tinh này.

Đáy mắt Nam Cung Dạ dữ tợn như một rìa băng trên mũi dao, lạnh lùng mà sắc bén: “Tư Không Huyền, làm việc theo quy tắc, trước tiên ông thả con gái của ta xuống.”
Tư Không Huyền gật đầu: “Được, nhưng mà tôi còn có một điều kiện nhỏ.” Ánh mắt của ông ta như một thanh kiếm sắc bén đâm về phía Nam Cung Dạ: “Tư Không Ngự, bây giờ anh tự sát để đổi lấy đứa bé kia khỏi bị treo lơ lửng phơi nắng.”
Tất cả mọi người đột nhiên ngẩng đầu, không thể tin được mà nhìn Tư Không Huyền, không nghĩ tới ông ta lại yêu cầu cháu trai của ông ta tự sát ngay trước mặt.
Khác với vẻ mặt của mọi người, Tư Không Ngự lại cười tà mị, như vậy mới đúng là quan hệ máu mủ của Tư Không gia, chỉ có lợi ích, không có tình thân. Anh không ngạc nhiên khi thấy Tư Không Huyền làm vậy, bởi vì anh cũng muốn giết ông nội của mình.
Dưới sự chú ý của mọi người, ánh mắt sắc bén của Tư Không Ngự khóa chặt ánh mắt của Tư Không Huyền: “Tự sát thì có thể, nhưng làm sao tôi biết ông thật sự sẽ thả đứa nhỏ?” Nếu như cái chết của anh có thể đổi lại bình an của Hinh Nhã thì anh sẵn lòng.
Rõ ràng Tư Không Huyền đã sớm biết Tư Không Ngự sẽ hỏi như vậy, cho nên ông ta lập tức đưa ra đáp án: “Anh chết thì còn có Nam Cung Dạ giám sát, nếu tôi không thả, anh ta chắc chắn tức giận cho nổ đảo Tư Không. Cho nên anh không cần lo lắng chuyện này.”
Tư Không Ngự suy nghĩ một chút: “Được, chỉ mong kiếp sau tôi sinh ra ở Tư Không gia, sau đó tôi sẽ tự tay phá hủy Tư Không gia.”
Nói xong, Tư Không Ngự quả quyết giơ súng lên, nhắm ngay huyệt thái dương của mình.
“Tư Không Ngự!” Nam Cung Dạ và Lãnh Nhược Băng cùng nhau ngăn lại.
“Chưởng giáo!” Thương Lang, Arthur cùng Lâm Mạn Như ở sau lưng Tư Không Ngự cũng vội vàng tiến lên trên ngăn cản anh.
Thương Lang cảm thấy đau lòng cho Tư Không Ngự nhất: “Chưởng giáo, không thể được.” Chết vì đứa trẻ của Nam Cung gia là không đáng!
Lãnh Nhược Băng cố kìm nén những giọt nước mắt đang trào ra trên mắt mình: “Tư Không Ngự, tôi không cần anh làm như vậy. Anh bắn một phát súng này không phải là cứu Hinh Nhã, mà là muốn giết tôi.”
Nam Cung Dạ chưa từng cảm kích Tư Không Ngự như vậy, anh ta thực sự vì con gái của anh làm quá nhiều. Lãnh Nhược Băng nói đúng, cả đời này bọn họ phải biết ơn Tư Không Ngự. Thế là anh nghiến răng nhìn về phía Tư Không Huyền: “Tư Không Huyền, tôi sẽ không nhìn Tư Không Ngự chết, cho nên tốt nhất là ông hãy rút lại điều kiện của ông. Nếu không, tôi sẽ để ông và cả đảo Tư Không chôn cùng con gái tôi.”
Lời nói của Nam Cung Dạ rất rõ ràng, nhất quyết không cho phép Tư Không Ngự tự sát. Nếu bị ép vào đường cùng, anh sẽ từ bỏ Hinh Nhã, nhưng sẽ dùng cách dữ dội nhất trả thù cho con gái mình.
Hinh Nhã vô cùng hiểu chuyện, nhìn xuống lầu hét lớn: “ba Tư Không, con không sợ chết, ba đừng nghe ông già xấu tính kia!”
Đây là lời nói của một đứa trẻ ba tuổi, tất cả mọi người đều không kìm được nước mắt. Cả người Lãnh Nhược Băng run rẩy, nếu không có Nam Cung Dạ đỡ, cô đã không đứng vững.
Dĩ nhiên Tư Không Huyền không ngờ tới lại xảy ra tình huống như vậy, kế hoạch một mũi tên bắn chết hai con nhạn rõ ràng không áp dụng được nữa, ông ta nhíu chặt mày. Nếu như lúc này không giết Tư Không Ngự, chờ chuyện này kết thúc, Tư Không Ngự nhất định sẽ điên cuồng trả thù, ông ta không chắc có thể chống lại Tư Không Ngự.

Bình luận (0)

Để lại bình luận