Chương 1056

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1056

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ràng ràng là yêu nhau nhưng lại ngăn sông cách núi. Đường Hạo vô cùng tuyệt vọng, nhìn bóng lưng Lâm Mạn Như càng lúc càng xa, đường đường là người đàn ông bảy thước mà lại rơi nước mắt. Lâm Mạn Như trở về bên cạnh Tư Không Ngự, giơ súng trong tay lên, chuẩn bị cùng Tư Không Ngự kề vai tác chiến. Đường Hạo cắn răng quay người lại, đuổi theo Nam Cung Dạ mà đi.
Tư Không Ngự dùng khóe mắt liếc về phía Lâm Mạn Như, không có quở trách, anh hiểu được nỗi khổ của tình yêu nhưng cũng hiểu được sự bất đắc dĩ của nó. Giống như anh rất yêu Lãnh Nhược Băng nhưng muốn để cô ấy đi, Lâm Mạn Như cũng muốn Đường Hạo đi một mình, đây chính là số mệnh. Thần điện không bao giờ có thể dễ dàng buông tha một đặc công, đây là tôn nghiêm và nguyên tắc, cũng là thủ đoạn cần thiết để giữ gìn lợi ích của thần điện. Là một vị vua, vĩnh viễn không thể dễ dàng động lòng trắc ẩn.
Nam Cung Dạ dẫn Lãnh Nhược Băng đến thẳng bãi đáp bên bờ biển, trực thăng của anh đang đậu ở đó. Đứng trước trực thăng, Lãnh Nhược Băng chần chừ không chịu lên máy bay mà đừng ở đó, im lặng lắng nghe âm thanh trong đảo. Hôm nay là một ngày vô cùng quan trọng của Tư Không gia, ngày này nhất định sẽ được ghi vào sử sách của Tư Không gia.
Người không muốn đi không phải chỉ có một mình Lãnh Nhược Băng, mà còn có Đường Hạo, anh cũng đang cẩn thận lắng nghe.
Bùm! Bùm!
Có tiếng súng truyền tới, trận chiến đã nổ ra.
Lãnh Nhược Băng nắm chặt quả đấm, cô đang cầu nguyện cho Tư Không Ngự.
Còn Đường Hạo cũng đang cầu nguyện, anh đang cầu cho người anh yêu bình an.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, tiếng súng càng lúc càng dồn dập, trái tim Lãnh Nhược Băng cũng ngày càng thắt chặt. Bỗng nhiên cô quay người chạy về phía đảo. Nam Cung Dạ đuổi kịp vài bước và nắm lấy cổ tay cô: “Em đi làm gì?”
Lãnh Nhược Băng kiên định nhìn Nam Cung Dạ: “Em muốn đi giúp anh ấy một tay.”
Nam Cung Dạ dùng sức kéo Lãnh Nhược Băng trở về ôm trong lòng: “Em nghe anh nói, mặc dù anh ấy hận ông nội của mình nhưng máu mủ tương tàn là một chuyện đau lòng, anh ấy không muốn chúng ta nhìn thấy đâu.”
Lãnh Nhược Băng lắc đầu: “Anh ấy không muốn anh thấy là vì anh không phải người của Tư Không gia, nhưng em thì khác, em là người thân của anh ấy nên em nhất định phải đi giúp.”
Nói xong, Lãnh Nhược Băng lại muốn đi, Nam Cung Dạ chỉ có thể ôm chặt lấy cô mà thở dài một hơi: “Em tin anh đi, anh ta có khả năng giải quyết trận tranh chấp này. Tư Không Huyền không phải là đối thủ của anh ta.” Thông minh như Nam Cung Dạ, từ lâu đã thấy được thế lực của Tư Không Ngự, Tư Không Huyền chẳng qua chỉ là miếng thịt trên đĩa thôi. Trước đó Tư Không Ngự không làm gì, e rằng anh ta đã nghĩ đến quan hệ huyết thống, nhưng cách làm của Tư Không Huyền ngày hôm nay đã đưa ra quyết định cuối cùng cho Tư Không Ngự.
Lãnh Nhược Băng chớp chớp đôi mắt đẹp, suy nghĩ kỹ càng một chút lại thấy Nam Cung Dạ nói rất có lý, thế nên không tiếp tục vùng vẫy mà im lặng lắng nghe âm thanh trong đảo lần nữa.
Lúc này trực thăng của Mục Thịnh Hi bay vòng tới, đáp xuống bãi biển.
“Ba, mẹ.” Hinh Nhã trượt xuống khỏi vòng tay của Mục Thịnh Hi và vui vẻ chạy về phía ba mẹ mình.
Nam Cung Dạ và Lãnh Nhược Băng cùng quay người, như thể mùa xuân cuối cùng cũng đến sau một mùa đông khắc nghiệt, họ xúc động bước về phía trước, cả hai kéo Hinh Nhã vào trong lòng hôn lấy hôn để.
Lãnh Nhược Băng lại rơi nước mắt, hôm nay không biết đã rơi bao nhiêu nước mắt: “Hinh Nhã, mẹ có lỗi với con, mẹ không bảo vệ cho con thật tốt.”
Hinh Nhã khôn khéo lau nước mắt trên mặt Lãnh Nhược Băng: “Mẹ, con không bị thương, mẹ đừng khóc nữa.”
Nam Cung Dạ khẽ vỗ vai Lãnh Nhược Băng: “Được rồi, đừng khóc nữa.” Nói rồi, anh bế Hinh Nhã lên: “Chúng ta về nhà được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận