Chương 1057

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1057

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Dạ.” Hinh Nhã gật đầu: “Nhưng con vẫn muốn gặp lại ba Tư Không một chút.”
Nhắc đến Tư Không Ngự, mọi người chợt nhận ra tiếng súng đã ngừng, quay đầu nhìn về phía hòn đảo thì thấy Tư Không Ngự đang đứng trên đài quan sát cách bãi đáp không xa. Áo chưởng giáo màu đen bay lất phất dưới làm gió biển, giống như một con dơi đen vỗ cánh bay.

Tư Không Ngự đã chiến thắng, anh trở thành người nắm quyền chính thức của Tư Không gia, bây giờ anh giống như một vị vua kiêu ngạo đứng trước thế giới.
Chỉ thấy anh nhẹ nhàng giơ tay, một vài mảnh giấy bay từ trên trời xuống, trên nền áo chưởng giáo màu đen của anh giống như một cơn mưa hoa. Ai cũng biết đó là gì, chính là khế ước mà Nam Cung Dạ đã ký.
Tư Không Ngự đến cùng vẫn là một quân tử.
“Đi thôi.” Nam Cung Dạ ôm Hinh Nhã, nắm tay Lãnh Nhược Băng đi lên cầu thang bên sườn trực thăng, Hinh Nhã ra sức vẫy tay nhỏ: “ba Tư Không, tạm biệt, con sẽ nhớ ba.
Một giây trước khi lên máy bay, Lãnh Nhược Băng quay người nhìn Tư Không Ngự, cô thấy bóng dáng của anh thật sự rất thê lương, sự khó chịu quét qua trong lòng cô.
Tư Không Ngự, giữ gìn sức khỏe!
Đúng vậy, trong lòng Tư Không Ngự rất đau khổ, anh vừa tự tay giết chết ông nội của mình, viết lại toàn bộ lịch sử của Tư Không gia, nhưng đây không phải là nguyên nhân chính khiến anh buồn. Anh đau buồn là vì hôm nay anh đã cắt mất hai khối thịt trên người mình. Nhìn bóng người của Lãnh Nhược Băng cùng Hinh Nhã, không ai nhìn thấy vị Đế Vương kiên cường này mới vừa rồi còn ở đây chém giết đẫm máu nhưng giờ lại đang khóc, nước mắt của anh nhanh chóng được hong khô dưới làn gió biển.
Đến cuối cùng anh là một vị vua có một tâm hồn cô độc.
Khi trực thăng của Nam Cung Dạ cất cánh, gào thét bay vào bầu trời, Tư Không Ngự mới nhẹ nhàng nói ra một câu: “Nhược Băng, Hinh Nhã nhớ trở về Tây Lăng thăm ta.”
Lãnh Nhược Băng ngồi gần cửa sổ, vẫn luôn nhìn bóng người của Tây Không Ngự, trực thăng càng ngày càng xa mặt đất, anh cũng càng ngày càng xa, càng ngày càng nhỏ, cuối cùng biến thành một điểm đen nhỏ trong tầm mắt của cô. Bỗng nhiên cô lại bật khóc, có một nỗi buồn dày đặc như sương mù bao quanh cô.
Nam Cung Dạ một tay ôm Hinh Nhã, một tay kia duỗi ra ôm Lãnh Nhược Băng vào lòng, anh hiểu được nỗi buồn của cô, thế nhưng anh cảm giác mình không an ủi được vết thương này, chỉ có thể để nó từ từ tản đi. Tình cảm của cô đối với Tư Không Ngự quá đặc biệt, anh không được ghen, cũng không được can thiệp vào, chỉ có thể âm thầm để cô nhớ anh ta. Cuối cùng cô cũng về bên cạnh anh, yêu anh, lại còn sinh đứa con gái đáng yêu thế này. Anh rất biết ơn ông trời đã hậu đãi cho mình, thật sự ông trời đối đãi với anh không tệ, đem lại những điều tốt nhất cho anh.
Khi trực thăng ra khỏi đảo Tư Không, chỉ có những mảng lớn mây trôi cùng với biển xanh mênh mông. Trái tim của Lãnh Nhược Băng trống rỗng nhưng cũng đầy ắp, vì đau lòng cho Tư Không Ngự mà cũng là vì một nhà đoàn tụ, hạnh phúc.
Cô nhẹ nhàng tựa đầu vào bờ vai Nam Cung Dạ, cầm bàn tay nhỏ của Hinh Nhã, đúng lúc đó Nam Cung Dạ cũng cầm hai tay của mẹ con cô, bàn tay của anh rất lớn, hoàn toàn bao trùm tay của hai người trong lòng bàn tay. Lãnh Nhược Băng khẽ cười, anh là bầu trời của mẹ con cô, ở trong lòng anh chắc chắn bọn cô sẽ rất hạnh phúc.
Hình ảnh một nhà ba người này rất ấm áp.
Đường Hạo ngồi một mình trong góc cabin, từ đầu tới cuối không nói gì, anh dùng sự im lặng để tưởng nhớ về tình yêu của mình.
Mục Thịnh Hi, Dụ Bách Hàn cùng Quản Vũ ngồi cách đó không xa, nhìn một nhà ba người chìm đắm trong hạnh phúc, mỗi người đều cảm thấy rất an tâm, nếu Lãnh Nhược Băng và Hinh Nhã không trở lại, bọn họ đều vô cùng khó chịu, nhất là Mục Thịnh Hi, anh ta nhớ từng li từng tí lúc Lãnh Nhược Băng mới đến Long Thành, anh đã đối xử không tử tế với cô quá nhiều.

Bình luận (0)

Để lại bình luận