Chương 1059

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1059

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người khó chịu trong lòng nhất chính là Mục Thịnh Hi, anh ta không hiểu nổi, nhà họ Mục của anh ta muốn quyền lực có quyền lực, muốn tiền có tiền. Mục Hạo Trạch con của anh, muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn võ thuật có võ thuật, hơn nữa thông minh có một không hai, nhìn toàn bộ Long Thành có con nhà ai cùng tuổi lại ưu tú hơn con anh ta, sao lại để cho Hinh Nhã phải khinh thường như vậy?
Thật ra mặc dù người lớn không thể hiểu hết thế giới của trẻ con, nhưng trong thời gian nửa tháng kia, ai cũng có thể nhìn ra Mục Hạo Trạch và Quản Khả Phàm đều rất thích Hinh Nhã, chỉ là không hiểu tại sao Hinh Nhã lại thích Quản Khả Phàm mà ghét Mục Hạo Trạch.
Mục Thịnh Hi ngẩng đầu luôn luôn tỏ ra cao quý không coi thường: “Hinh Nhã, con muốn gả cho Quản Khả Phàm, chuyện này khó có thể xảy ra lắm, thật ra mẹ con trước kia đã cùng dì Ôn của con kết thông gia từ bé, trong tương lai con sẽ gả cho Hạo Trạch.”
Người lớn vốn dĩ muốn chọc ghẹo trẻ con cho đỡ buồn, nhưng Hinh Nhã lại tưởng là thật, trượt xuống chân Nam Cung Dạ như thể đang đối mặt kẻ thù, bóp lấy cái eo nhỏ, tức giận nhìn Mục Thịnh Hi: “Con mới không gả cho tên khốn Mục Hạo Trạch kia, sau này thấy anh ta một lần, con sẽ đánh một lần!”
“Ha ha ha…” Dụ Bách Hàn cười đến mức không kìm chế được, liếc nhìn Mục Thịnh Hi: “Thịnh Hi à, anh biết không, đây gọi là mối thù truyền kiếp, lúc đầu anh gây khó dễ với Lãnh Nhược Băng, bây giờ đã gặp báo ứng rồi à? Con gái cô ấy từ lúc 3 tuổi đã bắt đầu xem con trai anh là kẻ thù, tôi nhìn hai nhà các anh… Chậc chậc chậc, ai da.”
Mục Thịnh Hi bị Dụ Bách Hàn nói đến vô cùng mất mặt, nghĩ kỹ lại anh thật sự làm khó Lãnh Nhược Băng rất nhiều lần. Từ lần gặp mặt đầu tiên giữa hai người, anh đã nghi ngờ cô, thậm chí còn đánh nhau với cô không chút dịu dàng. Hiện giờ trong lòng anh đầy áy náy, nên đùa giỡn nói: “Nhược Băng à, trước đây quả thật là tôi không đúng, việc kết thông gia từ bé này nên tiếp tục thì vẫn phải tiếp tục đúng không?”
Bởi vì mối quan hệ với Ôn Di nên Lãnh Nhược Băng đã chôn vùi mối hận với Mục Thịnh Hi từ lâu rồi, huống hồ hôm nay Mục Thịnh Hi mạo hiểm cứu được con gái của cô, nên cô mỉm cười, mới vừa định đùa một chút kiểu nụ cười giang hồ bỏ qua hận thù, thì lại nghe thấy Hinh Nhã nói: “Chú Mục, có phải chú sợ tên tiểu tử thối Mục Hạo Trạch đó nhân phẩm quá tệ, sau này không cưới được con dâu nên muốn dựa vào nhà chúng tôi không?”
“Ha ha ha..” Dụ Bách Hàn sợ thiên hạ chưa loạn, cười như hồ ly: “Hinh Nhã chú nói cho con biết, việc này có khả năng, chú Mục của con trước kia lúc theo đuổi dì Ôn cũng rất khó khăn, uy hiếp dụ dỗ cưới về nhà, chú ấy đang sợ con trai đi lại con đường ngày xưa của mình nên nhắm con sớm như vậy.”
Mục Thịnh Hi tức giận nghiến răng, thật sự muốn một chân đá bay Dụ Bách Hàn, nhưng do phải giữ hình tượng trước mặt trẻ con nên anh cố nhịn xuống.
Hinh Nhã nghiêm túc nhìn Mục Thịnh Hi: “Chú Mục, hôm nay lúc chú lái máy bay cứu con, con cảm thấy chú vô cùng đẹp trai, không nghĩ đến chú lại sinh ra một đứa con trai tệ hại như vậy. Mặc dù con rất thông cảm cho chú, nhưng con không thể lấy thân báo đáp được, đây là việc lớn. Cho nên nếu tương lai Mục Hạo Trạch nhà chú không cưới được vợ, thế thì khá cô đơn, con có thể đưa
Nam Cung Dạ và Lãnh Nhược Băng nhìn nhau cười, trong mắt ẩn chứa một loại cảm xúc như sắp bật cười.
Lời nói của trẻ con ngây thơ nhưng lại kích thích người khác, Mục Thịnh Hi dở khóc dở cười, Dụ Bách Hàn và Quản Vũ không nhịn được mà phá lên cười, cười đến bả vai run lên.
Hinh Nhã chu chu cái miệng nhỏ, cười híp mắt nhìn Quản Vũ: “Chú Quản cười thật mê người.” Giọng nói lấy lòng bao nhiêu: “Chẳng trách anh Khả Phàm lại ưu tú như vậy, là do anh ấy có một người ba vô cùng ưu tú.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận