Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sự việc bùng nổ vào một đêm nọ, khoảng một tháng sau khi họ sống chung. Cô gái lê tấm thân mệt mỏi rã rời về đến chung cư. Trên bàn ăn, cơm nước đã được dọn sẵn tươm tất, đậy lồng bàn cẩn thận, nhưng cô chẳng có chút hứng thú ăn uống nào.
Đèn trong phòng bếp vẫn mở sáng trưng, nhưng các phòng còn lại thì tối om như mực, không một bóng người. Lại nữa rồi! Trong nháy mắt, cơn bất mãn bùng lên trong lòng cô. Tình trạng này đã diễn ra không dưới 10 lần… 10 lần liên tục rồi đấy!
Anh… Chẳng lẽ anh lại tăng ca nữa sao? Sắc mặt Trình Nặc hơi khó coi. Cô đặt túi xách xuống sofa một cách mạnh bạo. Tính cô trước giờ chưa từng bồng bột hay tùy hứng, nhưng sau một hai tháng sống chung với Hứa Đồng Chu, lòng chiếm hữu của cô dường như càng lúc càng mạnh mẽ. Đặc biệt là sau khi gỡ bỏ mọi khúc mắc, làm hòa với anh, hai người ở chung cư không ai quấy rầy như cá gặp nước, tự do tự tại… Nhưng càng thoải mái, cô lại càng muốn “làm kiêu”, muốn được chiều chuộng. Ngoài những lúc cá nước thân mật trên giường, chỉ cần hai người ở nhà thì cô lại muốn dính lấy anh từng giây từng phút…
Thật là mất mặt… Đường đường là đại tiểu thư Trình Nặc sống hơn 26 năm, chưa ăn thịt heo cũng đã thấy heo chạy, kinh nghiệm tình trường tuy không nhiều nhưng lý thuyết thì đầy mình, sao có thể bị một nhóc con nông thôn qua mặt, bỏ bê thế này?
Cô vừa nghĩ vừa hậm hực cầm chìa khóa xe, khởi động máy. Cô muốn xem rốt cuộc là công trình quan trọng gì, dự án vĩ đại nào mà khiến một kỹ sư thiết kế sân vườn quèn như anh phải đến công trường tăng ca lúc nửa đêm gà gáy thế này?
Cô đạp ga, xe lao đi trong đêm, chạy thẳng đến khu công trường dự án. Rất nhanh, cô đã đến trước căn phòng container dựng tạm làm văn phòng Dự án của Hứa Đồng Chu. Cô không lái xe lại gần mà dừng ở một góc khuất phía xa, ngồi lặng lẽ trong xe, tắt đèn, cầm điện thoại bấm số gọi cho chàng trai.
“Chị? Tan làm rồi sao? Tối nay em ở công trường hơi nhiều việc nên chắc muộn mới về được. Chị ăn cơm chưa? Em có nấu sẵn vài món để trên bàn, chị ăn lót dạ trước đi nhé. Tan làm em sẽ mua thêm đồ ăn khuya mang về cho chị nha?” Giọng nói của chàng trai ở đầu dây bên kia vang lên, có vẻ rất phấn khích, pha lẫn chút ồn ào của tiếng gió và tiếng máy móc từ xa. Lời nói quan tâm của anh như viên đạn xuyên qua ống nghe, đâm thẳng vào màng nhĩ cô, nhưng lại không làm cô nguôi giận.
Cô chăm chú lắng nghe, mắt vẫn dán chặt vào căn phòng Dự án tối om, cửa đóng then cài im lìm.
Ha, đi công trường à? Hay là… ngủ hết rồi? Hay là đi đâu chơi rồi? Những người khác thì sao? Sao không thấy ai cả?
“Chu Chu… Bụng… chị hơi đau…” Cô không vạch trần lời nói dối của anh, cũng không hỏi thêm về công việc. Cô bịa đại một cái cớ sứt sẹo, đánh vào điểm yếu nhất của anh để xem anh phản ứng thế nào.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, tiếng ồn ào dường như cũng ngừng lại. Sau đó, giọng nói trầm thấp, đầy lo lắng của chàng trai truyền đến: “Chị đang ở nhà sao? Đau lắm không? Chờ em, em về liền! Đừng cúp máy!”
Cụp điện thoại, cô cảm thấy được an ủi phần nào. Ít ra anh vẫn còn biết lo lắng cho cô. Cô hưởng thụ sự chiều chuộng và chăm sóc vô điều kiện của anh. Nhưng rất nhanh sau đó, tâm tình hân hoan dần dần tan biến, thay vào đó là sự nghi ngờ và nỗi buồn man mác.
Cô ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ. Đã 20 phút trôi qua kể từ cuộc gọi. Phòng Dự án vẫn tối om, không có ai ra vào. Đây là con đường duy nhất để đi ra từ khu công trường này…
Anh thật sự không có ở đây? Vậy anh đang ở đâu? Anh nói dối cô để làm gì?
Sự thất vọng tràn trề khiến cô không muốn đợi thêm nữa. Cô đạp ga hết cỡ, xe lao đi như điên trên đường vắng, chạy một mạch về nhà. Ấn vân tay mở cửa, Trình Nặc kiềm chế cảm xúc đang cuộn trào, đá đôi giày cao gót vào một góc tường, quăng túi xách lên bàn, rồi nằm xoài ra lên sofa phòng khách, giả vờ như đang đau đớn lắm.
Từng giây từng phút chậm rãi trôi qua trong căn phòng tĩnh lặng. Thỉnh thoảng cô lại lén nhìn vào màn hình điện thoại xem giờ. Mãi đến gần một tiếng sau, khi nghe thấy tiếng mở khóa cửa vang lên lạch cạch, cô mới lập tức tắt điện thoại, nhắm nghiền mắt lại, ra vẻ đang ngủ hoặc đang chịu đựng cơn đau.
“Chị…” Cảm nhận được ánh mắt anh đang dừng trên người mình. Là giọng nói quen thuộc của anh, có sự nghi hoặc, có sự thở dốc vì chạy gấp, nhưng nhiều hơn cả là sự nóng vội và quan tâm chân thành.
Cô không mở mắt, khoanh tay trước ngực, vẫn nhắm chặt mắt lại. Cô sợ mình vừa mở mắt ra, nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của anh sẽ lại mềm lòng mà tha thứ ngay…
Anh bước đến gần, tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng dồn dập. Giọng anh khàn khàn: “Em về rồi… Bụng chị còn đau không? Mình đi bệnh viện nhé?” Anh không dám ngồi cạnh cô ngay, chỉ ngồi xổm xuống bên cạnh sofa, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay đang lạnh ngắt của cô, giọng nói nhỏ nhẹ như sợ làm cô giật mình.
Cô vẫn không trả lời, giả vờ như không nghe thấy.
Anh lo lắng thực sự, ngồi hẳn xuống mép sofa, vòng tay ôm lấy bờ vai nhỏ gầy của Trình Nặc, đưa bàn tay thô ráp sờ lên trán cô kiểm tra nhiệt độ. “Chỉ đau bụng thôi sao? Còn khó chịu chỗ nào không? Hay chị sốt rồi?”
Câu hỏi dồn dập nhưng vẫn không nhận được hồi đáp. Sự im lặng của cô khiến anh hoảng loạn tột độ.
Cuối cùng, chàng trai không nhịn được nữa, giọng nói run run: “Chị, trả lời tôi đi! Tôi lo…”
Lòng anh như lửa đốt. Trên đường về, anh đã vượt mấy cái đèn đỏ, suýt nữa thì gây tai nạn. Vào nhà còn không kịp thay giày, cứ thế lao vào. Thấy cô nằm bất động như tượng trên ghế, sắc mặt nhợt nhạt, Hứa Đồng Chu hoảng đến mức tay chân luống cuống, mồ hôi vã ra như tắm.
Lúc này, cô mới từ từ mở mắt ra, đôi mắt phượng sắc sảo nhìn thẳng vào anh. Một lúc sau, cô mới chậm rãi mở miệng, giọng nói lạnh lùng: “Về rồi sao?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận