Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh bắt đầu dùng sức, thậm chí một cái tay khác cũng bao trùm lên, cùng nhau bóp chặt cổ cô.

“Vì sao tôi lại không sớm nghĩ đến cái biện pháp này nhỉ? Tôi thật là ngu dốt, như vậy thì tốt rồi, Hạnh Mính không cần miệng, không cần nói chuyện, nếu đôi mắt cậu đối lộ ra ánh nhìn chán ghét tôi, tôi cũng muốn móc chúng nó ra!”

Hai bàn tay to cứng như cự thạch, Hạnh Mính không thể nào bỏ chúng ra khỏi cổ mình. Cô lại một lần nữa trải qua cảm giác hít thở không thông, lần này dường như Hạnh Mính còn nhìn thấy hơi thở tử vong đang quanh quẩn, hai tròng mắt vì thiếu oxy, đau đớn mà nheo lại. Hạnh Mính dùng hết một tia sức lực cuối cùng, phát ra một tiếng kêu thống khổ thảm thiết.

Cô muốn sắp phải bỏ mình tại đây.

Nguyên Tuấn Sách cắn chặt hàm răng, như là đang cười, nụ cười quái dị trống rỗng đến đáng sợ, ngay cả hàm răng trắng nõn cũng có vẻ dữ tợn.

“Thật chặt! Phía dưới Hạnh Mính cắn tôi thật chặt. Thì ra khi hít thở không thông, cậu sẽ càng kẹp chặt tôi. Thật dính người, Hạnh Mính, tôi rất thích.”

Anh lộ ra vẻ mặt hạnh phúc đến muốn khóc, đuôi mắt cũng nhiễm một màu đỏ tươi, càng thêm điên cuồng, cứ như muốn sống sờ sờ đem cô bóp chết tại đây.

Hạnh Mính vô lực phản kháng, cánh tay rũ xuống, đầu choáng váng, não trướng đau, cảm thấy trong cơ thể như có thứ gì muốn tách ra.

Chờ đến khi Nguyên Tuấn Sách buông ra cô, đầu Hạnh Mính vô lực rũ ngoặt qua một bên, tròng mắt khô khốc trừng lớn, hô hấp khó khăn, trong khoang miệng toàn là mùi máu tươi.

Nếu không phải cô vẫn còn thần trí, đại khái Hạnh Mính cũng sẽ cho rằng mình thật sự bị chặt đứt cổ.

Dương vật phá khai tử cung, Hạnh Mính hé miệng, âm thanh nghẹn ngào khàn khàn, giống như tiếng kêu của quạ đen. Một ngụm máu nóng bỏng cuồn cuộn dâng lên trong cổ họng, dây thanh quản của cô đã bị tổn thương.

Cứ như vậy, hết lần này đến lần khác.

Trên người Hạnh Mính chỉ còn quần áo ở nửa người trên, cô thần chí không rõ, tay chân cùng lúc bò về phía trước. Giường là địa bàn thuộc về Nguyên Tuấn Sách, anh cũng kiên nhẫn lặp lại động tác túm eo, kéo cô trở về.

Vòng eo thon thon chỉ dùng một tay có thể ôm hết, trải qua một đợt tra tấn dã man đã để lại vệt bàn tay đỏ ửng, cuối cùng thành màu xanh lét. Hoa môi bị thao đến sưng to, đỏ hồng, dương vật kích cỡ khủng bố vẫn đang ngoan cố đấu đá lung tung trong cơ thể Hạnh Mính.

Huyệt khẩu bị ép mở ra đến cực đại, âm đạo hẹp hòi cũng không thể thỏa mãn được Nguyên Tuấn Sách. Anh mạnh mẽ thao môi âm hộ đến muốn nứt ra, âm đạo bị nhét đầy, chỉ có thể mở rộng, độ lớn như vậy còn có thể nhét vừa nắm tay của Hạnh Mính, dương vật mỗi một lần đi vào đều sẽ mang theo chút máu loãng đi ra.

Nội âm bóng loáng như một cái miệng nhỏ há to, hấp thụ nguyên cả cây dương vật, mỗi một lần rút ra, thịt non trong âm đạo cũng sẽ lôi kéo ra bên ngoài. Dường như thân thể của Hạnh Mính đã trở thành một món đồ chơi, từ trong ra ngoài đều bị Nguyên Tuấn Sách nhìn rõ ràng.

Hạnh Mính chỉ biết hét lên, phát ra tiếng kêu bén nhọn chói tai, giọng nói kia không giống người, trống rỗng thê thảm đến đáng sợ.

Hai viên tinh hoàn to như quả trứng gà rũ bên dưới dương vật, theo động tác ra vào mà đong đưa không ngừng, lớp da bên ngoài xệ xuống, không ngừng lay động trước sau, đánh lên môi âm hộ của cô.

Hạnh Mính túm chặt lấy cái gối đầu, vẫn bị Nguyên Tuấn Sách kéo về, cô dúi đầu vào chiếc gối mềm mại, hai mắt trừng to, há miệng biểu tình dữ tợn.

Yết hầu đau đớn đến mức không nuốt nổi nước bọt, mỗi lần bị anh đâm đẩy người về phía trước, nước miếng trong miệng, kết hợp với máu tươi trào ra từ yết hầu, thành một hỗn hợp chất lỏng kì lạ chảy thành li ti nhỏ giọt xuống. Dáng vẻ chật vật bất kham như vậy đến bản thân Hạnh Mính cũng khó có thể tiếp thu.

Hạnh Mính không ngừng nghĩ ngợi, vì sao mọi chuyện lại biến thành như vậy?

Có phải khi Nguyên Tuấn Sách giết Năm Tự, cô không nên xen vào việc của người khác? Nếu như cô không xen vào, không đi tìm xác của Năm Tự, có phải kết cục cuối cùng sẽ không biến thành tình trạng như hiện giờ?

Hoặc là, cô không nên nói chán ghét anh? Trước khi bị cắt đứt dây thanh, cô hẳn nên liều mạng mà nói thích anh, có lẽ như vậy sẽ có kết quả tốt hơn?

Đầu choáng váng, não trướng đau, Hạnh Mính mở mắt ra, nhìn thấy cái bụng vốn bằng phẳng của mình giờ lại căng phồng lên, trướng to, căn dương vật khổng lồ giấu ngay dưới lớp da mỏng manh, động tác thọc vào rút ra trở nên càng rõ ràng.

Hạnh Mính cực kỳ hối hận, hiện giờ cô đã không thể nói những lời lấy lòng Nguyên Tuấn Sách được nữa, sau này cô sẽ biến thành một người câm, không thể mở miệng xin tha, phải luôn cam chịu, cam tâm tình nguyện chịu đựng những hành vi bạo ngược của anh.

“Đang suy nghĩ gì thế, Hạnh Mính?”

Nguyên Tuấn Sách từ phía sau bóp chặt cổ cô, cậy mạnh đè cô lên gối đầu, khiến cô không thở nổi: “Vì sao không kẹp tôi? Chẳng lẽ chỉ khi làm như vậy cậu mới có thể kẹp chặt tôi không bỏ sao?”

Bàn tay tụ lực, chỉ hơi dùng chút sức lên cái cần cổ yếu ớt của cô cũng đủ để khiến cô mất mạng.

Hít thở không thông sẽ làm toàn thân căng chặt, bao gồm cả âm đạo, Nguyên Tuấn Sách thoải mái thở dài, Hạnh Mính kẹp anh thật chặt, giống như đang nói cô rất vừa lòng, đang cầu xin anh đừng rời đi.

Tay Hạnh Mính liên tục đập lên trên giường, cô không thẳng nổi lực tay của Nguyên Tuấn Sách, cũng không lay chuyển được anh. Hạnh Mính có dự cảm, mình sẽ bị anh sống sờ sờ bóp chết, đành phải liều mạng giãy giụa.

“Lộn xộn cái gì?”

Nguyên Tuấn Sách hung hăng véo một cái, cô quả nhiên dừng giãy giụa.

Nguyên Tuấn Sách lâm vào si mê, không kiêng nể gì mà tận tình túng dục, ảo tưởng có được cả thể xác và tâm hồn của Hạnh Mính, điên cuồng thỏa mãn dục vọng của chính mình.

“Rất thích Hạnh Mính, rất thích, tôi rất thích.”

Dùng giọng điệu thâm tình như vậy để bày tỏ tình cảm, đuôi mắt Nguyên Tuấn Sách đỏ lên, dục vọng chiếm hữu mãnh liệt đánh sâu vào trái tim trong lồng ngực anh. Anh bức thiết muốn chứng minh gì đó, thao càng tàn nhẫn càng mãnh liệt, càng cắm càng sâu, dục vọng điên cuồng, tình yêu thăng hoa, dục hỏa bay lên.

Cơ bắp trên cơ thể Nguyên Tuấn Sách dần buông lỏng, động tác thọc vào rút ra kịch liệt ban đầu cũng dần dần chậm lại.

Mãi cho đến khi bắn tinh, Nguyên Tuấn Sách mới nằm sấp trên lưng Hạnh Mính thở dốc. Cơ thể cao lớn của anh suýt chút đè Hạnh Mính bẹp dí, tay anh vẫn còn đặt trên eo cô, dường như muốn vặn gãy cái eo mảnh mai xinh đẹp này.

Xốc áo trên của Hạnh Mính lên, đầu lưỡi lạnh lẽo của Nguyên Tuấn Sách lướt qua mỗi một tấc da thịt trên lưng cô, không ngừng liếm láp, từ cổ đến phía sau lưng. Hô hấp của anh càng ngày càng dồn dập, nụ hôn càng ngày càng kịch liệt, không ngừng cắn lên, lưu lại những vệt đỏ loang lổ.

Mỗi một tấc da thịt anh đều ngậm cắn một hồi lâu, còn ngây thơ cho rằng chỉ cần làm như vậy, dấu hôn có thể tồn tại trên cơ thể Hạnh Mính lâu thật lâu, thậm chí vĩnh viễn sẽ không biến mất.

Hạnh Mính bỗng chốc mở to mắt, đáy mắt toàn là vẻ hoảng sợ và kinh hãi. Chiếc đèn chùm phục cổ treo lủng lẳng trên trần nhà, bóng đèn pha lê rũ xuống, chiết xa luồng ánh sáng từ ngoài cửa sổ vào, phản chiếu lên tròng mắt, tiếng chim chóc kêu to mới khiến cô ý thức được, giờ phút này là ban ngày.

Bình luận (0)

Để lại bình luận