Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh là… chồng em sao?
Câu hỏi mông lung của cô làm cho người còn ngái ngủ như cậu càng thêm ngẩn ngơ.
Đại não không kịp suy nghĩ, miệng đã vô thức thốt ra.
“Phải”
Phỉ Nhược nghe xong, mặt đần ra một chýt
Phải? Là chồng?
Nhưng mà, chồng là gì a?
Đôi mắt cô mở to, ngây ngô như đứa trẻ mà nhìn. Dường như đang cố gắng nhận thức mọi thứ xung quanh.
“Ba ơi”
Trong khoảnh khắc trầm lặng, một tiếng con nít vang lên đanh thức tất cả. Tiểu Kiệt mở cửa chạy vào, nũng nịu leo lên người cậu.
“Ba ôm con”
Ngay lúc cậu bé leo lên có nhìn thoáng qua Phỉ Nhược, bốn mắt chợt nhìn nhau.
Đôi mày Phỉ Nhược khẽ nhăn, nhìn cậu bé chằm chằm, mà ánh mắt này, rõ ràng mang ý thù địch.
Tay cô chợt cầm lấy tay Thiếu Quân, giọng nói nũng nịu không kém.
“Ôm… ôm”
Thiếu Quân ngơ ra. Thế này là thế nào?
Giọng nói này, biểu cảm này, còn cả hành động này.
A, Đàm Trạch, nhanh nhanh đến giải thích giúp tôi đi.
——–
“Ưʍ… ah.. Nhược Nhược”
Căn phòng cũ, không gian quen thuộc, mùi vị hoan ái làm người ta mặt đỏ tim đập. Nhưng mà, tại sao cảm giác lại thiếu hụt như thế. Sự tê dại làm con người sung sướиɠ nhưng lại thật mơ hồ, mơ hồ.
“Minh… ưm, ah… ha”
Vẫn khuôn mặt kiều diễm ấy, yêu mị dưới thân anh rêи ɾỉ, khuôn mặt làm anh ngày đêm nhung nhớ.
Tay anh siết chặt lấy cô, cả cơ thể ép sát cùng cô hòa quyện từng nhịp, từng nhịp…
“Nhược Nhược…”
“Nhược Nhược…”
“Minh, Minh, tỉnh lại… tỉnh lại”
Thiếu Minh một thân mồ hôi, hơi thở rối loạn, trán nhăn lại thành đường, môi mấp máy thều thào.
Cảm giác mơ hồ chợt biến mất, đôi mắt anh bật mở, hốt hoảng ngồi dậy, cố gắng hít thở. Nhìn thoáng qua Tố Nhan lo lắng ngồi bên cạnh, cảm giác kí©ɧ ŧìиɧ vừa rồi vẫn không biến mất.
Lại rồi, anh lại tiếp tục mơ thấy cô. Hương vị của cô, từ lúc nào đã hằng sâu trong tâm trí, đυ.c khoét vào sự thèm khát nɧu͙© ɖu͙© của anh.
Thiếu Minh lơ ngơ, chậm chạp xuống giường. Lại như thói quen rời đi.
Tố Nhan ngồi im ở đó, không thể nào quay lại giấc ngủ được nữa. Tiếng xe bên dưới rất nhanh vang lên.
Anh lại đến đó rồi.
Tố Nhan cô trong mắt anh ngoài thế thân của Phỉ Nhược, thì hoàn toàn chính là không khí. Những lúc anh nhớ Phỉ Nhược đến phát điên thì cho dù cô có đứng trước mặt, cố chấp ngăn cản, anh vẫn sẽ như không nhìn thấy cô mà đi đến nơi đó, nơi còn lưu lại bóng hình người ấy.
Ba năm rồi, tình trạng vài ngày anh lại thức giấc giữa đêm rồi rời đi, cứ thế mà diễn ra đã ba năm rồi.
Tố Nhan ném hết mọi thứ trên giường xuống nền, bản thân lê từng bước sang phòng của Lạc Lạc.
Giá như, Lạc Lạc của cô còn sống…
—–
Một lớn một nhỏ ngồi trên giường, tay vòng lại, mắt đối mắt, nếu như trong phim thì có thể thấy được những tia sét từ đáy mắt phóng đến đối phương, gương mặt đối địch quyết không một tia nhượng bộ.
Cạch.
Tiếng mở cửa chợt vang, hình hài một người đàn ông xuất hiện trong tầm mắt cả hai. Không một tiếng động, không sự báo trước, cả hai đồng loạt dùng tốc độ ánh sáng lao xuống giường, phi thẳng đến cạnh người đàn ông. Và phần thắng đã thuộc về người lớn hơn.
“Quân… ôm Nhược”
Thiếu Quân vừa bước vào đã phải vội vàng đỡ lấy vật thể đột ngột lao tới.
Lại nữa, lại nữa rồi. Bọn họ vốn dĩ là mẹ con cơ mà.
Hazz, nhưng làm sao trách được khi tỉnh dậy, cô không những mất trí nhớ mà hệ thần kinh còn bị ảnh hưởng. Tư duy của cô bây giờ không khác đứa trẻ năm tuổi là mấy.
Từ đó cô luôn có ý thù địch với tiểu Kiệt. Chỉ với một lí do, tiểu Kiệt luôn muốn giành Thiếu Quân với cô, người cô đã hoàn toàn dựa dẫm từ khi vừa tỉnh lại.
“Ba, bế con”
Kiệt Kiệt đến sau một bước, đành trơ mắt nhìn mẹ nằm trọn trong vòng tay ba, một chút chỗ trống cho cậu bé cũng không có. Tay nhỏ nắm lấy góc áo Thiếu Quân, đôi mắt tội nghiệp đã bắt đầu phủ một tầng sương.
Đáng ghét, người này mới không phải mẹ cậu. Từ khi mẹ tỉnh luôn quấn lấy ba, làm ba không còn quan tâm cậu như trước nữa.
Thiếu Quân đau lòng, còn định ngồi xuống bế cậu bé lên lại bị ôm lấy.
Phỉ Nhược ngước mặt lên nhìn Thiếu Quân, miệng bắt đầu mếu máo, nước mắt chỉ chực rơi xuống, thật giống đang tranh giành sự quan tâm với em trai mình.
“Chồng không thương Nhược… huhu..”
“Nào, thương thương. Ngoan không khóc, không khóc”
Thiếu Quân bối rối, vuốt vuốt tóc cô trấn an.
Phải làm sao để mẹ con họ yêu thương nhau đây. Nhưng mà, Phỉ Nhược hoàn toàn xem mình là một đứa trẻ, cái tình cảm mẫu tử giữa hai người cũng thật khó giải thích.
“Oa… ba không thương con”
Lần này là Đường Kiệt, cậu bé đã không thể chịu đựng được mà gào khóc.
“Kiệt Kiệt ngoan, làm sao, lại đây với bác nào”
Đàm Trạch vừa tới cửa đã nghe tiếng khóc lóc bên trong, không cần nhìn cũng biết chuyện gì xảy ra, giường như đã quá quen thuộc. Từ khi cô tỉnh lại đã được ba tháng, đồng nghĩa với việc tình trạng này cũng đã diễn ra ba tháng rồi.
Hết chap 106.

Bình luận (0)

Để lại bình luận