Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ trong hồi ức cuồng nhiệt và ngọt ngào ấy bừng tỉnh, Nhan Chung chớp mắt. Ánh nắng rực rỡ của vườn hoa nhà Hạ Lan dội vào võng mạc khiến nàng chói lóa, cảm giác phảng phất như mình vừa trải qua một giấc mộng dài cả thế kỷ.
Nàng đưa tay lên sờ má, thảng thốt nhận ra những giọt nước mắt lạnh ngắt đã lăn dài trên mặt từ lúc nào. Nàng không hiểu vì sao trái tim mình lại đau đớn, thắt nghẹn đến mức khó thở như vậy. Đây là một bộ phim điện ảnh thực tế ảo quá đỗi chân thực, mà nữ chính lại chính là bản thân nàng.
“Cho nên… tôi và Tần Thương… trước đây đều là… đặc công sát thủ sao?” Nhan Chung run rẩy cất tiếng, cổ họng khô khốc.
“Năm xưa hai người rốt cuộc làm những nhiệm vụ gì, cô không cần thiết phải biết đâu. Cứ tạm gọi là ‘đặc công’ đi cho dễ hiểu.”
Hạ Lan Thác nhàn nhã ngồi trên chiếc ghế mây đong đưa. Hắn đang thong thả bóc một quả quýt. Từng miếng vỏ mỏng manh bong ra dưới những ngón tay búp măng thon dài, trắng muốt tựa ngọc điêu khắc. Ngay cả động tác bóc quýt của hắn cũng toát lên một vẻ tao nhã, ma mị đến lạ kỳ.
“Sau khi cô bị Tổ chức trục xuất, toàn bộ những ký ức liên quan đến Tổ chức, và đặc biệt là đoạn tình cảm máu mủ với Tần Thương, đều đã bị lập trình xóa sạch sành sanh. À, cô có nhớ vết sẹo mờ nhạt sau vành tai mình từ đâu mà có không?”
Nhan Chung mờ mịt lắc đầu, cõi lòng nàng là một mảng trống rỗng đáng sợ.
Hạ Lan Thác khẽ mỉm cười tà ác: “Thấy chưa, trí nhớ của cô bị tẩy não triệt để đến mức hoàn hảo. Nếu hôm nay không có tôi nhúng tay vào giúp đỡ, có lẽ đến tận lúc chết cô cũng chẳng thể nhớ lại được quá khứ oanh liệt của mình.”
Ánh mắt Nhan Chung dán chặt vào múi quýt vàng ươm trong tay Hạ Lan Thác, giọng nói nhẹ bẫng như gió thoảng: “Cho nên… Căn bệnh hoang tưởng của Bạch Hủ không phải là hoang tưởng. Nó là sự thật… Rằng trước khi tôi qua lại và kết hôn với anh ấy, tôi đã… đã trao thân cho Tần Thương…”
“Ăn một múi không?” Hạ Lan Thác chìa múi quýt ra trước mặt nàng, dửng dưng hỏi một câu không liên quan.
“Tại sao tôi lại bị Tổ chức trục xuất?” Nhan Chung không để tâm đến múi quýt, ánh mắt nàng ánh lên sự bức thiết muốn biết chân tướng.
Hạ Lan Thác tự mình bỏ múi quýt vào miệng nhai chậm rãi, nhếch mép: “Là do chính cô chủ động yêu cầu. Bởi vì mối tình ngầm vụng trộm giữa cô và Tần Thương đã bị cấp trên phát hiện. Theo luật thép của Tổ chức, hai người chỉ có một người được phép ở lại. Vì bảo vệ tiền đồ và sinh mạng của Tần Thương, cô đã đứng ra xin gánh vác mọi tội lỗi, tự nguyện xuất ngũ.”
Hắn dừng lại một nhịp, quan sát biểu cảm vỡ vụn của nàng, rồi bồi thêm một nhát dao tàn nhẫn: “Đương nhiên, Tần Thương sống chết không chịu buông tay cô. Cậu ta không muốn bị xóa ký ức, thà vứt bỏ tất cả chỉ để được ở bên cô. Vì muốn ép cậu ta từ bỏ ý định điên rồ ấy, cô đã nhẫn tâm chọn cách cặp kè với Bạch Hủ ngay trước mặt cậu ta. Cô đã lừa Tần Thương rằng, người cô thực sự yêu là Bạch Hủ, còn cậu ta chỉ là trò chơi bồng bột của tuổi trẻ.”
“Làm sao… làm sao anh biết rõ mọi chuyện đến thế?” Nhan Chung run rẩy hỏi.
Hạ Lan Thác lại nở nụ cười từ ái, hiền hòa đến mức giả tạo: “Cô nghĩ lúc Tần Thương tuyệt vọng đến mức bị nhốt vào viện tâm thần trị liệu, ai là người ở bên cạnh bồi tiếp, lắng nghe cậu ta gào thét tên cô hàng đêm? Tôi chứ ai. Thế nên, màn kịch hôm nay Tần gia phái tôi đến xử lý cô, quả thực vô cùng thú vị. Lần trước Tổ chức không giết cô, chỉ đuổi đi. Lần này, vạn ác phụ mẫu nhà họ Tần lại muốn ra tay chia rẽ hai người một lần nữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận