Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khoái cảm mãnh liệt thấm vào xương tủy, cào cấu tâm can khiến huyệt Thái Dương anh tê tái.

Tô Anh bải hoải tựa vào lòng Tống Đĩnh Ngôn, nghe nhịp tim anh đập loạn xạ, bụng cô nhức nhối rã rời, chẳng nơi nào trên cơ thể được lành lặn, rải rác những dấu hôn xanh đỏ nông sâu khác biệt.

Cô mụ mị vì trận công phá, dần dà lạc lối trong dục vọng trào dâng.

Một tiếng trước.

Để tránh trở thành chuyện đàm tiếu trong trường, Tô Anh cố ý đến tìm Tống Đĩnh Ngôn vào giờ nghỉ trưa.

Cô gõ nhẹ lên cửa hai cái.

“Mời vào.”

Người con gái kéo chiếc váy ngắn cướp được từ chỗ Bánh Bao Đậu, dè dặt bước vào phòng.

Văn phòng không lớn lắm, nhưng gọn gàng sạch sẽ, ánh mặt trời rọi vào phòng từ ngoài cửa sổ, không khí trong lành dễ chịu, rất giống với mùi hương độc đáo trên cơ thể anh.

Tô Anh liếm môi, cổ họng khô khốc.

Người đàn ông ngồi nghiêm chỉnh trước bàn làm việc, thấy cô đến cũng không vội lại gần, mà từ từ tựa lên ghế, bình tĩnh nhìn cô chăm chú.

“Thầy.” Cô gọi thẽ thọt.

Tống Đĩnh Ngôn buông bút, nghiêm túc đánh giá người tự đưa đến tận cửa.

Gương mặt xinh xắn dặm một lớp trang điểm nhẹ, môi hồng răng trắng, mỗi nụ cười toát ra vẻ quyến rũ mà chỉ phái nữ mới có. Trời đang dần chuyển lạnh, nhưng cô vẫn mặc đầm ôm cúp ngực trắng, khoe làn da nõn nà, bờ vai mềm mại nhỏ nhắn, cặp chân thon dài, và cả… rãnh sâu khiến con người ta mơ màng trước ngực.

Anh cất giọng trầm thấp, “Lại đây.”

Tô Anh vâng lời, tay chắp sau lưng, uyển chuyển đến gần, còn chưa kịp vững gót thì đã bị người đàn ông kéo giật vào lòng.

Tống Đĩnh Ngôn thoạt nhìn có vẻ lạnh nhạt, song nhiệt độ nơi ngực luôn dễ dàng hòa tan nhiệt độ cơ thể cô, cô ngồi trên đùi anh, vừa ngoảnh lại là đối diện ngay với anh.

Anh mơn trớn vòng eo cô, hôn lên cần cổ thon thả, hơi thở nong nóng, “Mặc ít vậy thôi sao?”

Tô Anh chìm trong hơi thở của anh, người ngợm bủn rủn, kêu nũng nịu: “Để tiện cho anh cởi đấy…”

“Ngoan vậy cơ à…” Anh thầm thì: “Muốn anh dạy bù kiểu gì nào?”

Người con gái nhếch bờ môi đỏ, còn chưa kịp nói thì anh bỗng bế thốc cô lên, cúi xuống quét sạch đồ đạc trên bàn, đè tay cô xuống bàn làm việc, tiếng thét chói tai nghẹn trong cổ họng, người đàn ông xoay mạnh đầu cô lại, hung hăng lấp kín môi cô, miệng cô ú ớ, nháy mắt mềm lả.

Anh đã nín nhịn vài ngày, thấy được người trang điểm tỉ mẩn, lúc này rõ ràng đã mất kiên nhẫn, quấn cái lưỡi rụt rè của cô ra ngoài, chốc mút chốc liếm, hơi nóng hầm hập và ướt át điên loạn khuấy đảo môi lưỡi cô.

Váy bị cởi đến hông, bàn tay từ đằng sau chạm vào rìa miếng dán ngực, anh xé toạc nó ra, người con gái chau mày, gian nan nuốt dòng nước bọt sau trận quấn quýt, anh buông môi cô, để cô được thở trong gấp gáp.

Bàn tay nóng hổi bao bọc, ve vuốt bầu ngực mềm, thứ mềm mại, đầy đặn và tinh tế như kẹo bông vuột qua kẽ tay anh, mập mờ khó lòng nhìn thẳng.

Vành tai nhỏ xinh bị anh ngậm vào miệng nhay cắn, anh nghẹn ngào gọi tên cô, “Anh Đào… Anh Đào…”

Cô nâng mi mắt, vừa khéo đối diện với cửa văn phòng.

Tim cô run rẩy, cửa vẫn còn chưa khóa.

Trong lúc tư lự, người đàn ông đã thả tuột vật đang chực chờ xâm lấn, nhấp vào huyệt mềm ướt của cô cách lớp vải mỏng tang,

Cô hãi hùng nhắc nhở, “Cửa còn chưa khóa…”

“Không ai dám vào đâu.” Tống Đĩnh Ngôn lạnh nhạt đáp, tay vén mép váy cô lên, quần lót ren mỏng bị anh kéo đứt, thứ nóng rẫy vỗ hai cái lên mông cô, rồi lập tức gục xuống, từ tốn cọ xát hoa tâm đang rỉ nước ra ngoài.

Cái ngứa bao phủ đầu cô, nuốt sạch lý trí trong cô, “Thầy… Em muốn…”

“Anh biết…”

Tống Đĩnh Ngôn đỡ phần đầu, từ tốn nhồi vào cô, quy đầu mới vào độ lưng nửa thì ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, người con gái kinh hãi cứng người, chốn mềm mại cũng vặn xoắn theo cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận