Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Con muốn phạt thế nào cũng được hết.”
“Vậy phạt cha liếm con đến cao trào đi.”
“Đây là muốn thưởng, không phải muốn phạt.” Người đàn ông cười nói.
Nhưng Từ Gia không quản nhiều như vậy, hiện giờ tiểu bức của cô rấtngứa, chỉ muốn cao trào.
Vì thế người đàn ông nằm thẳng trên sô pha, để cô cưỡi ngồi trên mặt hắn, sau đó hắn chuyên tâm liếm bức cho cô.
Từ Gia đè tao bức phì nộn lên hết mặt cha, lắc mông để tiểu bức không ngừng cọ xát mặt hắn.
Cảm nhận được cha dùng đầu lưỡi cắm vào rút ra tao huyệt, sướng đến mức đôi mắt cô trợn to, toàn thân run rẩy.
“A…”
Nghỉ trưa dâm loạn qua đi, Từ Dịch Thu phải bận công việc, không rảnh chơi với Từ Gia, Từ Gia lại không muốn về nhà sớm, chỉ có thể chơi một mình.
Nghe nói Tô Thanh Vũ không thoải mái, xin nghỉ ở ký túc xá nghỉ ngơi, Từ Gia tính toán đi thăm cô ấy.
Trên đường tới, còn đặc biệt mua trái cây và đồ ăn vặt.
Khoảng thời gian này đi học thì đi học, huấn luyện quân sự thì huấn luyện quân sự, không có nhiều sinh viên ở lại ký túc xá lắm.
Ký túc xá có vẻ vô cùng yên tĩnh, Từ Gia xách the0 hai túi đồ ăn, tìm đến ký túc xá của Tô Thanh Vũ.
Tô Thanh Vũ còn đang nằm tɾong chăn, thấy Từ Gia tới mới đầu tóc rối bù bò dậy.
Nhìn dáng vẻ này của cô ấy, Từ Gia không nhịn được nói “Dáng vẻ này của cậu, như là bị yêu tinh nam hút khô tinh khí.”
Tô Thanh Vũ nghe thấy thế sắc mặt hơi đổi, lẩm bẩm nói “Đừng nói linh tinh.”
Từ Gia chỉ cười, lấy trái cây thập cẩm tɾong túi ra, mở nắp cắm miếng dưa hấu đưa cho Tô Thanh Vũ, mình cũng cắm một miếng.
Nhìn dáng vẻ cười khanh khách của cô, Tô Thanh Vũ thử hỏi “Tâm trạng tốt như vậy, có chuyện tốt gì xảy ra sao?”
Cả thời gian nghỉ trưa, Từ Gia và cha đều làm chuyện sắc tình, lúc này khóe mắt đuôi lông mày còn tàn lưu ý xuân, mặt phấn má đào vô cùng đẹp.
Chỉ thấy cô nhếch miệng, cười nói “Mỗi ngày tâm trạng của tôi đều rấttốt.”
“Xì.” Tô Thanh Vũ không cho là đúng “Mới khai giảng mấy ngày, cũng không biết là ai cả ngày mây đen mù sương, giống y như em Lâm thươռg xuân thu buồn.”
Từ Gia hờn dỗi trừng cô ấy một cái, giả ngu nói “Là ai thế?”
Tô Thanh Vũ trừng mắt, đột nhiên hỏi “Không phải là giữa trưa cậu đi ăn với ai đó sao, cậu chuẩn bị hẹn hò với cậu ấy à?”
“Không thể nào, chính cậu ấy bảo với mình là hai bọn mình không có duyên phận, mình căn bản không muốn có gì với cậu ấy mà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận