Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thầy bắt gian trận cạnh tranh khốc liệt giữa sư nương và đám học sinh, thầy Lâm mặc âu phục nổi điên, căn phòng nhỏ màu đen giam giữ linh hồn (phần 2)
Thật kích thích…
Tống Nam Hà hung hăng tát cho mình một cái trong lòng, nhưng vẫn rề rà không đẩy sư nương của mình ra…
Thật thoải mái…
Có thể là 3P khiến cậu ta giành được sự đột phá nào đó, thậm chí Tống Nam Hà đã bắt đầu kiếm cớ cho mình rồi.
”Thầy…” Tô Mộc tự lẩm bẩm, mê mang chớp mắt một cái, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, lúc này mới thu hồi ánh mắt dán lên trên ánh đèn, trôi lên người Lâm Tri Dịch, sau đó theo bản năng gọi tiếp một câu: ”Vợ~”
Vẫn là giọng điệu nhẹ nhàng đó, một câu nói như không có xương, mang theo mùi vị tình dục tràn đầy, thoải mãn như con mèo vừa mới được ăn một bữa no nê, chắc hẳn là vừa rồi đã khóc rất nhiều, bây giờ trên mặt còn để lại chút dấu vết, đuôi mắt đỏ ửng, ánh lên vệt nước mắt loang lổ, đôi môi đỏ mọng bị cắn đến sưng đỏ, trên gương mặt đỏ ửng một mảng lớn, toàn thân loang lổ dấu vết như một nền vải trắng được chấm sơn hồng rồi đặt bút lên, từng chút, từng chút, tất cả đều rất mập mờ…
Đầu ngón tay của Lâm Tri Dịch không khống chế được, run rẩy trong thoáng chốc.
Nhưng có thể nói hiện trường bắt gian cứ như biến thành một trận điên loạn, Mộc Vọng Tồn quỳ giữa hai chân Tô Mộc vậy mà lại cúi đầu xuống một lần nữa, đôi môi đỏ mọng sưng tấy đã bị cọ xát đến cực điểm cố gắng há ra, đưa dương vật ngậm vào trong miệng thật sâu, thậm chí còn thể hiện kỹ năng của mình ở trước mặt Lâm Tri Dịch, nhét thật sâu vào cổ họng, kéo Tô Mộc đang lang thang giữa mê và tỉnh vào trong vực sâu dục vọng một lần nữa.
Tiếng nước miếng nhóp nhép vang dội, những tiếng nghẹn ngào nuốt đến ngọn vang lên trong phòng riêng, rốt cuộc Tống Nam Hà cũng không biến thái được như Mộc Vọng Tồn, trong nháy mắt cả người đều tê dại, theo bản năng nhìn sắc mặt của Lâm Tri Dịch.
Chỉ là trong tiềm thức bản thân, cậu ta cũng đang coi thường sự tồn tại của anh Lâm của mình từ khi vào cửa đến giờ, không chịu rút ngón tay của sư nương ở trong mông mình ra.
Cũng là kẻ tám lạng người nửa cân.
Đều là học sinh tốt giống nhau y như đúc!
Lần đầu tiên Lâm Tri Dịch cảm giác được máu toàn thân mình đang sôi sục, lửa giận mãnh liệt thiêu đốt lý trí của anh, ngón tay siết chặt thành quyền, đốt ngón tay trắng bệch, có thể tưởng tượng ra được đã dùng bao nhiêu sức lực, chậm rãi tháo mắt kính từ trên sống mũi xuống, chẳng qua là động tác cởi mắt kính không còn vẻ bình tĩnh lịch sự như thường ngày nữa. Sau khi tháo mắt kính xuống rồi, anh tùy tiện ném lên trên bàn trà nhỏ không một chút thương tiếc, một giây kế tiếp, nắm đấm lao tới.
Ba người đều đang ở bên cạnh ghế sô pha, có điều xa gần vẫn có chút khác biệt. Tô Mộc ngồi trên ghế sô pha, Mộc Vọng Tồn đang quỳ dưới đất ở giữa hai chân Tô Mộc, mà Tống Nam Hà đang ngồi trên tay vịn của ghế sô pha. Người cách Lâm Tri Dịch gần nhất là Mộc Vọng Tồn, cho nên người gặp họa đầu tiên chính là cậu ta.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận