Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Quả Báo Nhãn Tiền
Sự sụp đổ của Tô gia diễn ra nhanh hơn một cơn bão. Nó không ồn ào, mà là một sự ăn mòn chết chóc từ bên trong. Đầu tiên là chú hai, Tô Khải Nguy. Người đàn ông quyền thế, kẻ đã giúp Tô Điệp Y che đậy mọi dấu vết, đột nhiên bị phanh phui tội rửa tiền với những bằng chứng không thể chối cãi. Tiếng xích tay vang lên lạnh lẽo, Tô Khải Nguy lĩnh án 12 năm tù.
Tô Điệp Y còn chưa kịp hoàn hồn, mẹ cô ta, bà phó đài truyền thông đầy kiêu hãnh, lập tức bị khui ra bê bối nhận hối lộ và làm giả giấy tờ từ nhiều năm trước. Tiếp đó, cha cô ta, nhà ngoại giao luôn tự đắc về sự nghiệp trong sạch, bị cách chức vì một sai lầm ngoại giao cũ tưởng đã chìm vào quên lãng.
Một gia tộc danh giá, chỉ trong vài tháng, sụp đổ tan tành.
Tô Điệp Y ngồi trong phòng ký túc xá, run rẩy. Cô ta biết là ai làm. Không, cô ta biết chỉ có thể là ai làm. Lâm Dịch Phong. Hắn đang báo thù!
Sự sợ hãi bóp nghẹt lấy cô ta. Cô ta trốn chui trốn lủi trong trường, không dám bước chân ra ngoài. Nhưng ngôi trường, tháp ngà voi cuối cùng của cô ta, cũng quay lưng lại.
Một bài đăng nặc danh xuất hiện trên diễn đàn trường, không phải lời đồn, mà là bằng chứng thép. Đoạn ghi âm cô ta thuê thám tử theo dõi Bùi Yên, lịch sử chuyển khoản, những bức ảnh chụp lén được dàn dựng. Tất cả tội lỗi của cô ta bị phơi bày.
Những kẻ từng hùa theo cô ta mắng chửi Bùi Yên, giờ đây quay ngòi bút chĩa vào cô ta. “Kinh tởm! Bạn cùng phòng mà hãm hại như vậy!” “Cả nhà rắn rết! Thứ tâm địa độc ác!” “Đuổi nó ra khỏi trường!”
Tô Điệp Y nếm trải chính xác những gì Bùi Yên đã chịu đựng: sự cô lập, ánh mắt khinh bỉ, những lời nguyền rủa. Hai tuần sau, cô ta nhận quyết định đuổi học.
Ngày cô ta kéo vali bước ra khỏi cổng trường, sự bảo vệ cuối cùng biến mất. Một chiếc xe tải nhỏ màu đen không biển số đột ngột dừng lại. Hai gã đàn ông lực lưỡng lôi cô ta lên xe. Một chiếc khăn tẩm thuốc mê ập vào mặt. Tô Điệp Y chìm vào bóng tối.
Khi tỉnh lại, cô ta thấy mình đang ở trong một nhà kho ẩm mốc, bẩn thỉu. Trước mặt cô ta là một gã đàn ông gớm ghiếc. Gã béo mập, mặt đầy thịt, tai to, và một vết sẹo dài vắt ngang nửa khuôn mặt. Hắn nhe hàm răng vàng khè, cười một cách dâm đãng.
“Không… Đừng… đừng qua đây!” Tô Điệp Y hoảng loạn la hét, lùi lại.
Gã đàn ông không nói gì, lao tới. “XOẸT!” Tiếng áo sơ mi đắt tiền của cô ta bị xé toạc, lộ ra áo ngực ren mỏng manh.
“KHÔNG!!! CỨU TÔI VỚI!” Cô ta điên cuồng giãy giụa.
Gã đàn ông lại xé rách nốt chiếc áo lót, dùng chính nó để trói quặt hai tay cô ta lại. “Tôi có tiền! Anh muốn bao nhiêu cũng được! Thả tôi ra!”
Gã ta cười khà khà. Bàn tay thô bẩn, cáu bẩn của gã luồn thẳng vào quần lót của cô ta, bóp mạnh lấy cái lồn đang run rẩy vì sợ hãi. “Á!!!!” Tô Điệp Y thét lên một tiếng cuối cùng, tuyệt vọng. Cô ta biết đời mình đã tàn.
Nhưng, ngay lúc cô ta nhắm mắt chờ đợi sự lăng nhục kinh tởm nhất, gã đàn ông đột ngột dừng lại. Gã rút tay ra, khịt mũi một cái, ném một miếng giẻ bẩn thỉu lên người cô ta rồi lẳng lặng lùi vào bóng tối.
“Cạch.”
Đèn nhà kho bật sáng.
Tiếng giày da đắt tiền gõ đều đều trên nền xi măng.
Lâm Dịch Phong bước ra từ bóng tối. Hắn vẫn mặc bộ âu phục phẳng phiu, lạnh lùng nhìn cô ta – kẻ đang trần truồng, nhếch nhác và run rẩy trên sàn nhà bẩn thỉu.
Tô Điệp Y ngước nhìn hắn, từ tuyệt vọng chuyển sang căm hận. Cô ta cười một cách điên dại. “Anh… anh vừa lòng chưa?”
Lâm Dịch Phong nhếch mép, một nụ cười không hề có hơi ấm. “Vừa lòng?” Hắn bước tới, ngồi xổm xuống, đối diện với cô ta. “Cô nghĩ chỉ như vậy là xong sao?”
Hắn ghé sát vào tai cô ta, giọng nói tàn nhẫn như băng địa ngục: “Đây chỉ là món khai vị. Nỗi sợ hãi vừa rồi của cô, sự tuyệt vọng của gia đình cô… Tôi sẽ đảm bảo các người phải nếm trải nó mỗi ngày. Nỗi đau của Bùi Yên, tôi sẽ trả lại cho cô… gấp mười, gấp trăm lần!”
“ANH LÀ ĐỒ ĐIÊN!” Tô Điệp Y gào lên, nước mắt giàn giụa. “TẠI SAO? TẠI SAO LẠI LÀ NÓ? TÔI CÓ GÌ KHÔNG BẰNG NÓ? TÔI GIỎI HƠN, XINH ĐẸP HƠN, GIA THẾ TỐT HƠN! TẠI SAO ANH CHỌN NÓ MÀ KHÔNG CHỌN TÔI???”
“Rõ ràng người đứng cạnh anh phải là tôi! Giấc mơ của tôi là trở thành người duy nhất của anh!”
Lâm Dịch Phong đứng dậy, phủi bụi vô hình trên ống quần. Hắn không thèm trả lời. Hắn không lãng phí hơi sức cho một kẻ đã chết. Hắn hờ hững xoay người, bóng lưng cao lớn chìm vào bóng tối, để lại Tô Điệp Y gào khóc điên cuồng trong nhà kho. Cô ta chợt nhớ lời mẹ mình: “Phải chuẩn bị gánh vác hậu quả!”
Lâm Dịch Phong bước ra ngoài, hít một hơi không khí lạnh. Trả thù cũng không làm vơi đi sự trống rỗng trong lồng ngực hắn. Hắn ngẩng đầu nhìn trời.
“Yên Yên… hôm nay là ngày thứ 948 em rời đi. Em chơi đủ chưa?”
“Chơi đủ rồi… thì về nhà đi.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận