Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh chỉ muốn chịch cho cả thể xác lẫn tinh thần của cô đều sảng khoái, xem cô còn buồn bực như thế nào.
Nghiêm Kỷ đứng dậy, nhấc hai chân Mộc Trạch Tê nâng người cô lên. Khi côn thịt đâm mạnh xuống, phối hợp với việc anh nâng người cô lên khiến miệng huyệt nuốt chửng côn thịt.
Từng chút một, côn thịt có thể cắm thẳng vào cửa tử cung, đâm thật sâu vào cổ tử cung.
Một loại khoái cảm tê dại thấy tim tỏa ra mạnh liệt.
“Ưm!” Mộc Trạch Tê kêu to một tiếng, cơ thể như bị xuyên qua, toàn bộ cơ thể đến linh hồn dường như đều đang run rẩy tê dại.
Ào một tiếng, một dòng dịch tình tuôn ra từ sâu trong tử cung, thịt mềm bị thanh côn thịt không ngừng ma sát quấy khô khiến tất cả đều điên cuồng co giật.
Quy đầu cứng rắn bị miệng tử cung mềm mại mút lấy, toàn bộ côn thịt đều bị thịt mềm ướt át quấn lấy, ngâm trong dịch tình phong phú.
Chặt chẽ, ẩm ướt và trơn trượt.
Nước dâm phun ra đều bị kẹt ở bên trong, sau đó bị côn thịt ra vào nhanh chóng quấy văng tung tóe.
Tiếng thở dốc vui vẻ của Nghiêm Kỷ trầm thấp mà dễ nghe, sau khi đâm vào chỗ sâu nhất, anh bắn toàn bộ tinh dịch ra.
Đầu óc Mộc Trạch Tê trắng bệch kêu ong ong. Xem như hoàn toàn mềm nhũn, hai chân không còn sức lực, đung đưa qua lại.
Mộc Trạch Tê không buồn bực nữa, suýt chút nữa ngay cả tức giận cũng không có.
Nghiêm Kỷ ôm lấy cô, lúc này mới nói chuyện với cô: “Ngày thường những chuyện cậu làm với Lâm Thi Vũ, chính cậu là người rõ ràng nhất.
Sao, không giúp cậu thì cậu lại tủi thân, cậu cũng thật bạo dạn đấy. Nếu cậu vô lý thì cậu cũng không thể yêu cầu người khác cũng vô lý như cậu.”
Mộc Trạch Tê vẫn đang trong dư vị cao trào, đôi mắt mông lung. Cô có thể cảm nhận được mình và Lâm Thi Vũ không giống nhau, cô ấy với Nghiêm Kỷ mà nói là rất đặc biệt. Cô hừ một tiếng: “Vậy cậu thật trung lập. ”
Nghiêm Kỷ cười, Mộc Trạch Tê mơ mơ màng màng, không suy nghĩ, không nghe rõ, theo bản năng bĩu môi.
“Nhà họ Lâm không phải thứ gì tốt, vừa ngu xuẩn vừa xấu xa, bây giờ đi đâu cũng đối phó với một đứa trẻ. Không nên tùy tiện tới gần Lâm Thi Vũ, cũng không nên phát sinh mẫu thuẫn với cô ấy, kẻo người có dã tâm lợi dụng cậu.”
Mộc Trạch Tê mê man, thở không ra hơi, cũng không muốn nói thêm gì nữa: “Ừ…”
(Rất nhiều hiểu lầm bắt nguồn từ việc không nói rõ mà gây ra, tại sao không nói rõ ràng, bởi vì cốt truyện cần nó ~)

Nghiêm Kỷ xoay người đặt Mộc Trạch Tê mềm nhũn thành tư thế khác: “Vậy tiếp tục đi.”
Mộc Trạch Tê sợ hãi: “A! A!”
Đàn ông đói bụng một tuần không dễ thỏa mãn, dương như Mộc Trạch Tê cả đêm đều bị giày vò từ trên xuống dưới.
Sau đó gần như ngủ một ngày mới khôi phục lại một chút.
Lại là chủ nhật. Chỉ cần đến Nghiêm Kỷ như thể không có thứ bảy vậy.
Hoặc có lẽ là lương tâm của Nghiêm Kỷ phát hiện, hai người ngoại trừ ở trên giường thì còn lại vẫn ở trên giường, nên muốn mở rộng phạm vi hoạt động một chút.
“Cậu muốn đi đâu chơi một chút không, tới trung tâm thương mại XX dạo chơi thì thế nào?”
Nghiêm Kỷ đi đến đào Mộc Trạch Tê từ trong chăn ra, Mộc Trạch Tê thật sự là sợ anh, theo bản năng rụt người lại, nhưng vẫn bị Nghiêm Kỷ anh đào ra, kéo vào trong lòng anh.
Nghiêm Kỷ rất thích ôm Mộc Trạch Tê, sau khi ôm người vào trong lòng thì thuận tay sờ trán và hai má của cô để đo nhiệt độ cơ thể, thấy mặt cô đỏ sợ cô sinh bệnh.
Tay Nghiêm Kỷ có chút lạnh mang theo mùi xà phòng tươi mát trên người anh, cứ như vậy nâng mặt Mộc Trạch Tê lên.
Động tác của anh rất tự nhiên thân mật, mặc dù hai người ở trên giường đã không biết xấu hổ rất nhiều lần.
Nhưng Mộc Trạch Tê vẫn ngạc nhiên trước sự thân mật của Nghiêm Kỷ, không khỏi đỏ mặt.
Nhưng cơ thể đã rất quen với sự đụng chạm của anh, tay anh hướng vào trong thắt lưng, Mộc Trạch Tê giống như tan ra, cơ thể mềm nhũn dựa vào trong lòng anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận