Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Manh Mối Từ Quá Khứ
Sáng sớm, ánh nắng đầu ngày len qua khe cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt Phó Ninh Dung, làm nổi bật đôi mắt thâm quầng và vẻ mệt mỏi không che giấu được. Nàng thức dậy với tâm trạng nặng nề, cuộn thư của Tạ Du vẫn nằm trên án thư, như một câu hỏi không lời mà nàng chưa tìm được câu trả lời. Nàng đã đọc đi đọc lại lá thư ấy suốt đêm, từng câu từng chữ khắc sâu vào tâm trí, khiến nàng không thể phớt lờ. Tạ Du nói hắn vô tội, rằng Tạ Hạc Di và Lưu Sung đứng sau vụ bắt cóc. Nhưng điều khiến nàng bất an hơn cả là cái tên Lưu Sung—một cái tên từng xuất hiện trong những ký ức mơ hồ về cha nàng, Ninh phụ, và vụ án oan khuất năm xưa.
Nàng không thể ngồi yên. Nếu Lưu Sung thực sự liên quan, không chỉ đến vụ bắt cóc mà cả cái chết của cha nàng, nàng phải tìm ra sự thật. Nàng mặc một bộ áo choàng đen, đội mũ che mặt, cải trang thành một thư sinh bình thường, rồi lặng lẽ rời Phó phủ. Đích đến của nàng là Đại Lý tự, nơi lưu giữ hồ sơ cũ của triều đình, nơi nàng đã nhiều lần lật giở những cuộn giấy bụi bặm để tìm manh mối về Ninh phụ.
Bên trong kho lưu trữ, không khí ẩm mốc và mùi giấy cũ bao trùm. Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu chiếu lên những kệ gỗ cao ngất, nơi hàng ngàn cuộn giấy được xếp chồng. Phó Ninh Dung di chuyển nhanh nhẹn, ngón tay lướt qua những nhãn dán phai màu, tìm kiếm bất cứ thứ gì liên quan đến Lưu Sung. Sau hàng giờ, nàng cuối cùng tìm thấy một cuộn hồ sơ mỏng, ghi chép về thời điểm Lưu Sung còn là một quan viên nhỏ ở kinh thành.
“Lưu Sung, từng bị điều tra vì liên quan đến vụ áp giải tội phạm năm Canh Thân…” Nàng thì thầm, tim đập nhanh. Vụ đó chính là lúc cha nàng, Ninh phụ, bị hãm hại, bị kết tội oan và chết trong lao ngục. Hồ sơ ghi rằng Lưu Sung được tha bổng do thiếu bằng chứng, nhưng chi tiết thì mơ hồ, như thể ai đó đã cố ý xóa bỏ. Nàng cắn môi, cảm giác bất an dâng trào. Lưu Sung không thể vô can. Có phải ông ta là kẻ đứng sau tất cả, và bây giờ lại nhắm đến nàng để che giấu tội ác?
Nàng tiếp tục lục lọi, và một mảnh giấy nhỏ rơi ra từ giữa cuộn hồ sơ, nét chữ vội vã, mực đã phai nhưng vẫn đọc được. Đó là một lá thư ngắn, đề cập đến “kế hoạch tại tửu lâu” và “người của công chúa.” Phó Ninh Dung giật mình, tay khẽ run khi đọc. Công chúa—chỉ có thể là Tạ Hạc Di. Lá thư không nhắc tên Tạ Du, nhưng nó xác nhận rằng Lưu Sung có liên quan đến vụ bắt cóc nàng. Lời Tạ Du trong thư bỗng hiện lên trong đầu nàng: “Ta không làm chuyện đó, Ninh Dung. Hãy tin ta.”
Nàng gấp mảnh giấy, cất vào trong áo, tâm trí rối bời như một tấm lụa bị xé toạc. Nàng muốn tin Tạ Du, muốn chạy đến Đông cung, đối mặt hắn và hỏi rõ mọi thứ. Nhưng nỗi đau từ vụ bắt cóc, từ những khoảnh khắc nàng cảm thấy bị phản bội, vẫn như lưỡi dao sắc nhọn đâm vào tim. Nàng nhớ lại ánh mắt hắn đêm đó, vừa mãnh liệt vừa đau đớn, như thể hắn cũng bị tổn thương không kém nàng. Liệu có phải nàng đã hiểu lầm hắn?
Trở về Phó phủ, nàng ngồi trong viện nhỏ, nơi những cây liễu rũ bóng xuống mặt hồ. Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt nàng, nhưng không xua tan được sự lạnh lẽo trong lòng. Nàng mở lá thư của Tạ Du lần nữa, đọc lại từng dòng, như thể muốn tìm trong đó một tia sáng dẫn lối. “Nếu nàng vẫn không tin, ta sẽ rời đi…” Hắn có thực sự sẽ làm vậy? Hay đó chỉ là lời nói để lay động nàng? Nàng tưởng tượng cảnh Tạ Du rời xa, bóng dáng cao lớn của hắn tan biến trong bóng tối, và trái tim nàng bất giác thắt lại.
“Thái Tử điện hạ, ngài khiến ta phải làm sao đây?” Nàng thì thầm, giọng lạc đi, hòa vào tiếng gió nhẹ. Nàng biết mình không thể cứ mãi trốn tránh. Nếu Lưu Sung thực sự là kẻ thù đứng sau tất cả, nàng cần Tạ Du—người duy nhất đủ quyền lực và quyết tâm để đối đầu ông ta. Nhưng để mở lòng với hắn lần nữa, nàng cần vượt qua chính nỗi sợ hãi của mình.
Nàng nắm chặt lá thư, ánh mắt kiên định hơn. Nàng sẽ tìm hắn, nhưng không phải hôm nay. Nàng cần thêm thời gian, cần thêm bằng chứng. Và trên hết, nàng cần biết trái tim mình thực sự muốn gì. Dưới tán liễu, nàng đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng nhưng mang theo một quyết tâm mới. Cuộc chiến này, nàng sẽ không đối mặt một mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận