Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê:…
Mộc Tư Tề không hiểu lắm, gật đầu và gọi: “Anh Nghiêm Kỷ.”
Khi Mộc Trạch Tê đưa em trai mình về, cô thấy Lý Thuần và Vương Đại Hữu đang đỏ mặt cầm micro hú hét, Trần Triết hòa thanh bè xướng phụ họa.
Mấy người này chơi high đến phát điên rồi, dưới sự chỉ huy của Vương Đại Bằng, mấy người này cao giọng hát lớn.
La Nam Nam say rượu hét vào mặt Mộc Trạch Tê, nhưng nói gì thì không rõ: “Vương% # Đại& # Bằng! Ba, ba, bug, thuyền này có thể chèo!”
Mộc Trạch Tê? ?? Gì vậy? Uống rượu à?
“Mộc Trạch Tê à, Nghiêm Kỷ à, đã về rồi? Đến uống một bát canh bổ nào.” Bà nội bưng hai bát canh đã nguội kêu hai người.
Vương Đại Bằng lắc đầu ra hiệu với Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê liền hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra.
Chắc rằng tay bà run quá nên đã cho quá nhiều rượu, tay bà mà run thì lắc còn mạnh hơn cái lắc của dì múc đồ ăn ở căn tin nữa. Rượu pha thêm dược liệu chuyên chế nên rất mạnh, khiến người ta say tới nóc.
Bà nội khiến bọn trẻ high lên lúc này vội giải thích: “Chỉ say một lát thôi, ngủ một giấc đảm bảo sáng mai sẽ sảng khoái! Tối nay các cháu cứ ngủ ở đây, nhà còn phòng. Các cháu ngủ chung cũng được.”
“Không sao, nhà của cháu cũng còn phòng, con trai có thể ngủ nhà cháu.” Vương Đại Hữu nói.
Vì mẹ La gọi điện nhắc nhở nên Trần Triết và La Nam Nam phải về nhà. Vương Đại Bằng phất tay với bà nội ra vẻ đã biết, anh ta không uống rượu, vì vậy anh ta có trách nhiệm lái xe đưa cả hai trở về nhà.
Một nhóm người uống say không biết trời trăng mây đất gì cả, cuối cùng Nghiêm Kỷ chỉ có thể giúp đỡ mọi người, dìu người đi và dọn dẹp, bận đến tối mịt.
Nghiêm Kỷ rất mưu mô, anh phụ chuyển Lý Thuần để cậu ta đến nhà Vương Đại Bằng ngủ. Sau khi Nghiêm Kỷ bận rộn xong, anh nhân cơ hội uống hai bát canh thuốc bổ, da mặt dày ở lại nhà của Mộc Trạch Tê qua đêm.
Khi Mộc Trạch Tê nhận ra, Nghiêm Kỷ chơi xấu đã chọn phòng của Mộc Trạch Tê và nằm trên giường cô ngủ thiếp đi.
Mộc Trạch Tê nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Nghiêm Kỷ, thở dài, không nỡ làm phiền anh.
Đêm nay cô đến phòng của em trai cô – Mộc Kiến Hiền để ngủ, trước khi rời đi cô còn nhét chăn bông cho anh. Khi Mộc Trạch Tê tắm xong ra khỏi nhà tắm chuẩn bị đến phòng của Mộc Kiến Hiền ngủ thì thấy cửa phòng mình đang mở toang, bên trong có ánh sáng màu cam ấm áp nhàn nhạt. Mộc Trạch Tê dừng lại, ai vào vậy?
Cô theo bản năng bước vào phòng xem thử, vừa bước vào thì thấy chăn bông của Nghiêm Kỷ bị đạp tung, gió thổi hiu hiu bên ngoài cửa sổ.
Mộc Trạch Tê sợ rằng Nghiêm Kỷ sẽ bị lạnh, vì vậy chỉ có thể đắp kĩ chăn cho Nghiêm Kỷ.
Chú thỏ trắng nhỏ bị ánh đèn mê hoặc đã rơi vào bẫy.
Nghiêm Kỷ nhanh chóng mở mắt, kéo Mộc Trạch Tê vào trong chăn bông, dùng lòng bàn tay to của mình che miệng cô lại, ngăn cô hét lên. Mộc Trạch Tê bị người ta ôm chặt mà giật mình, chợt nhận ra trên người Nghiêm Kỷ có một chút hơi nước.
Cô vỗ nhẹ vào tay Nghiêm Kỷ, tỏ ý rằng cô sẽ không hét lên: “Nghiêm Kỷ? Cậu đã tắm rồi à? Cậu tắm ở đâu vậy?”
“Ngoài giếng. Lúc nãy tôi trèo cửa sổ ra ngoài tắm.” Nghiêm Kỷ nói rồi ôm chặt cô, gác cằm trên đầu cô.
“Tôi đợi cậu đi tắm đã lâu rồi.”
Vì để có thể ở lại đây nên uống canh siêu bổ, trèo cửa sổ đi ra ngoài tắm nước lạnh, hai người tắm xong còn có thể làm gì? Trong lòng Mộc Trạch Tê vang lên tiếng chuông cảnh báo.
“Tôi không làm gì đâu. Nếu tôi nhất định muốn làm vậy thì cậu đã bị lột sạch khi tôi vừa kéo cậu lên giường.”
Nghiêm Kỷ giải thích với cô: “Hôm nay tôi chỉ đến để gặp cậu thôi, sau này nhất định sẽ tách nhau ra. Cho nên, chúng ta nhất định phải quý trọng thời gian, ngủ cùng một chăn. Ngủ thôi nào.”
Nghiêm Kỷ nói xong thì thật sự không nhúc nhích, thật sự ôm Mộc Trạch Tê ngủ. Mộc Trạch Tê nép vào trong vòng tay của Nghiêm Kỷ, chóp mũi đều là mùi của Nghiêm Kỷ vương vấn, nhiệt độ từ người anh truyền đến.
Khắp nơi đều là có sự hiện diện của Nghiêm Kỷ, Mộc Trạch Tê không ngủ được, ngẩng đầu nhìn lên Nghiêm Kỷ, có thể nhìn thấy hầu kết của anh đang lăn. Anh không ngủ… kẻ thù không động thì ta cũng không động.
Mộc Trạch Tê buộc mình phải bình tĩnh lại, khi mắt cô liếc nhìn xung quanh, cô chợt nhìn thấy một chiếc đèn pha lê rất tinh xảo và độc đáo trên đầu giường. Ánh sáng ấm áp yếu ớt phát ra từ nó.
“Cậu lấy chiếc đèn này ở đâu ra vậy?” Mộc Trạch Tê hỏi.
Chiếc đèn này đã từng là một hot trend trong giới nhà giàu, nhưng nó đã không còn được sản xuất trong vài năm nay.
Chiếc giường hơi nhỏ nên Nghiêm Kỷ đặt Mộc Trạch Tê lên người mới mở miệng nói: “Tôi đã nhìn thấy nó trong một cuộc đấu giá ở một quốc gia nào đấy. Tôi nhớ cậu đã nói khi còn là học sinh lớp 10 cậu rất thích nó, nên tôi đã đấu giá nó.”
“Cậu vẫn nhớ à ?!”
“Có rất nhiều chuyện trước đây của cậu, tuy tôi không nói ra nhưng tôi luôn nhớ kỹ. Thậm chí còn biết nhiều về những việc riêng của cậu hơn chính cậu đấy. Có lẽ là vì tôi để ý đến cậu nhiều hơn cách cậu chú ý đến tôi.”
Mộc Trạch Tê ngạc nhiên.
Thỉnh thoảng các cô gái sẽ bàn về một số đồ trang sức hoặc vật dụng gì đó, nghe có vẻ đắt tiền và mang theo ngụ ý gì đó. Cô chỉ nói điều đó một cách ngẫu nhiên để hòa nhập với đám đông thôi, thật ra cô không thực sự thích nó cho lắm.
Nhưng Nghiêm Kỷ đã lắng nghe và ghi nhớ. Nghiêm Kỷ giống như con giun đũa trong bụng Mộc Trạch Tê vậy: “Vậy ra đó chỉ là nói bừa thôi? Chẳng khác nào khi cậu nói rằng cậu thích tôi, bởi vì mọi người nói cậu chủ nhà họ Nghiêm tốt lắm nên cậu cũng đến tranh sao. Nếu cậu chủ nhà họ Nghiêm là người khác, cậu cũng không có thái độ khác sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận