Chương 1060

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1060

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

A, cô gái nhỏ này đã bắt đầu lấy lòng ba của người mình thích rồi.

Được người khác khen, Quản Vũ cảm giác ba mươi sáu nghìn lỗ chân lông khắp người đều thoải mái mở ra, nhưng anh cũng không dám vui vẻ vì anh cảm giác từ phía Nam Cung Dạ bắn ra mười nghìn tia lạnh lẽo, đè lên tràn ngập đỉnh đầu của mình giống như đỉnh núi Thái Sơn.
Anh biết trong lòng Dạ thiếu, con gái là bảo bối quý giá nhất trên đời, ai cũng không xứng, con của anh lại càng không xứng, anh ấy yêu thương con gái như vậy, tương lai ai dám lấy con gái của anh ấy, những người kia đều là kẻ thù của anh ấy. Cho nên Quản Vũ đứng trước khí lạnh mạnh mẽ áp bức này chỉ cười ngượng ngùng: “Hinh Nhã thật thông minh.”
Hinh Nhã không chú ý đến anh mắt như muốn ăn thịt người của Nam Cung Dạ, tiếp tục cười ngọt ngào khóa trên khuôn mặt của Quản Vũ: “Chú Quản, chú cảm thấy con có tư cách làm con dâu của chú không?”
Ách…
Quản Vũ có ảo giác một loại sấm chớp rền vang, anh thật sự hy vọng ông trời giáng một tia chớp tới và đánh chết anh.
Lời nói này anh dám tiếp nhận sao?
Anh cảm giác ánh mắt của Nam Cung Dạ trong nháy mắt đã hóa thành rất nhiều thanh kiếm sắc bén, xen lẫn chi chít ở xung quanh anh và ở giây kế tiếp anh sẽ bị cắt thành từng mảnh thương tích đầy mình.
Thấy Quản Vũ lưỡng lự, Hinh Nhã lo lắng chu miệng lên: “Chú Quản, chú cảm thấy con không đủ tốt sao? Không sao, dù sao con cũng chưa gả cho anh Khả Phàm ngay bây giờ, cũng nên để khi lớn lên mới cưới. Cho nên chú có gì không hài lòng, có thể nói cho con biết, con sẽ cố gắng hoàn thiện.”
Quản Vũ cảm giác được ánh mắt lạnh lẽo của Nam Cung Dạ đang nén chặt anh từng li từng tí, anh chỉ muốn tìm một cái lỗ để bỏ chạy.
Dụ Bách Hàn vừa rồi còn đang trêu chọc Mục Thịnh Hi, bây giờ nhìn biểu cảm khốn khổ của Quản Vũ, lại càng cười tươi như hoa, anh cảm thấy cuộc sống sau này chắc chắn sẽ rất đặc sắc, bởi vì Long Thành có một đứa bé như Hinh Nhã.
Mục Thịnh Hi quả thật vừa tức giận vừa buồn cười, anh ghen tị với Quản Vũ chết đi được.
Lãnh Nhược Băng nhìn biểu cảm vô cùng lạnh lùng của Nam Cung Dạ, lại nhìn bộ dạng cả người bất an của Quản Vũ, thực sự cảm thấy rất buồn cười, thế nên ra vẻ tức giận nhìn Hinh Nhã: “Hinh Nhã, trẻ con sao có thể không biết xấu hổ như vậy?”
Nam Cung Dạ ôm Hinh Nhã vào trong lòng lần nữa, giống như Quản Vũ lợi dụng gia đình anh vậy, hung hăng lườm Quản Vũ một cái, dọa đến nỗi Quản Vũ lập tức đứng lên: “Tôi đi dặn dò phòng bếp làm cơm trưa cho mọi người.”
Lòng bàn chân giống như đạp trên Phong Hỏa Luân, trong nháy mắt Quản Vũ đã biến mất.
Dụ Bách Hàn lắc đầu trêu chọc Hinh Nhã: “Hinh Nhã à, chú Dụ dám nói rằng trong tương lai có lẽ không ai thèm lấy con.”
Hinh Nhã vểnh cái miệng nhỏ, tổn thương rất lớn: “Tại sao?” Chẳng lẽ cô bé không đủ xuất sắc, lẽ nào không lọt vào mắt của anh Khả Phàm sao?
Dụ Bách Hàn bắt được ánh mắt như đao kiếm băng giá của Nam Cung Dạ, nhắm mắt rồi lại nói: “Bởi vì…” Nhìn Nam Cung Dạ đầy ẩn ý: “Ba của con quá xuất sắc.”
Với dáng vẻ yêu thương con gái này của Nam Cung Dạ, chỉ hận không thể nâng niu con bé trong lòng bàn tay cả đời, sao có thể chịu gả đi. Tương lai ai dám lấy con gái của anh ta, phải có đủ tiền cùng dũng khí và áp lực.
Hinh Nhã nghi ngờ ngẩng đầu nhìn Nam Cung Dạ, cẩn thận quan sát mặt của anh: “Chẳng lẽ anh Khả Phàm không thích con có ba đẹp trai như vậy.”
Lại là anh Khả Phàm, Nam Cung Dạ bây giờ ghét tên Quản Khả Phàm đó muốn chết, anh đang suy nghĩ mông lung, có nên đưa tên nhóc Quản Khả Phàm kia đi nước ngoài không?
Trên đường đi vì có Hinh Nhã, trong buồng trực thăng lúc nào cũng không ngớt tiếng cười, hành trình mười mấy tiếng trôi qua thật thoải mái và vui vẻ. Lúc đến Long Thành đã là sáng sớm, nắng ban mai của ngày xuân rất đẹp, vầng sáng ửng đỏ giống như một đoạn lụa nhiều màu sắc, chào đón sự trở về của những người đã cách xa lâu ngày.

Bình luận (0)

Để lại bình luận