Chương 1061

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1061

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi xuống máy bay, mọi người ai về nhà nấy, Nam Cung Dạ tự lái xe đưa Lãnh Nhược Băng và Hinh Nhã trở lại Nhã Các. Vì đã được thông báo từ sớm nên quản gia và người hầu ở Nhã Các đều biết Hinh Nhã chính là thiên kim tiểu thư của Nam Cung gia, vì thế toàn bộ đứng ở cửa chính của biệt thự từ rất sớm, khuôn mặt tươi cười chào đón.
Nam Cung Dạ từ trên xe bước xuống, đi qua ghế lái phụ ôm Hinh Nhã ra, rồi lại nắm tay Lãnh Nhược Băng. Lần này, mang theo vợ con về nhà mà trong lòng không có bất cứ ràng buộc gì, anh cảm thấy lúc này nữ thần hạnh phúc đang vung hoa lên người anh, nụ cười trên mặt còn đẹp hơn ánh hào quang mấy phần.
Lão quản gia nhìn ánh mắt của Hinh Nhã lại càng thêm cưng chiều, chỉ muốn bước lên trước ôm vào trong ngực: “Dạ thiếu, thiếu phu nhân, các người coi như đã trở về rồi, bữa sáng đã chuẩn bị xong.”

Nam Cung Dạ cười gật đầu, dắt tay Lãnh Nhược Băng đi vào trong. Lần này khi trở về, Lãnh Nhược Băng mới thật sự có cảm giác về đến nhà, mỗi một nơi đều có ký ức của cô, nhìn đôi giày cô từng mang lúc ở nhà vẫn còn được giữ lại nguyên vẹn, trong lòng cô cảm thấy ấm áp.
Cô là nữ chủ nhân của nơi này, mặc dù rời đi bốn năm nhưng toàn bộ đồ đạc của cô đều không thay đổi, mà chồng cô vẫn yêu cô như xưa. Nghĩ về lần trước trở về Nhã Các, cô không biết làm thế nào mà khi anh thầm thất vọng, trong lòng cô lại có chút chua xót. Ly biệt sẽ luôn để lại cho người ta những ký ức thương tâm, có lẽ chính những ký ức này mới có thể làm cho người ta càng trân trọng hạnh phúc hiện tại.
Nhìn Nam Cung Dạ chính tay ôm Hinh Nhã, đổi giày cho con bé, rửa tay rồi tự tay đút con bé ăn cơm, Lãnh Nhược Băng mỉm cười hạnh phúc.
Nam Cung Dạ ngẩng đầu lên: “Ngẩng ra đó làm gì, mau tới ăn cơm.”
Lãnh Nhược Băng gật đầu cười, ngồi đối diện hai cha con, cầm thìa lên từ từ húp cháo. Một bữa cơm, hai cha con bám dính nhau vô cùng, Hinh Nhã ước gì lúc nào cũng có thể ở cạnh Nam Cung Dạ, Lãnh Nhược Băng cảm giác bị bỏ rơi gấp bội, cô nhớ rất kỹ trước kia ăn cơm anh đều ôm cô, bây giờ lại đổi thành con gái của cô.
Vì vậy sau khi Nam Cung Dạ đưa Hinh Nhã vào phòng công chúa ở lầu ba dỗ ngủ, lúc trở lại phòng ngủ ở lầu hai, Lãnh Nhược Băng nghiêm túc nhìn anh: “Nam Cung Dạ, em muốn sinh thêm con trai.” Cô vừa mới tắm rửa xong, tóc vẫn còn ướt, dáng vẻ ngồi trên giường bĩu môi thật giống một người phụ nữ phẫn uất.
Nam Cung Dạ im lặng nhìn ba giây, đột nhiên cười: “Em đang ghen với con gái của em à.”
Lãnh Nhược Băng đột nhiên vứt bỏ tất cả sự tao nhã và trầm tĩnh, trở thành một cô gái nhỏ ăn vạ khóc lóc om sờm: “Hừ, anh được phép có tình nhân nhỏ, thì cũng phải cho phép em có tình nhân nhỏ.”
Nam Cung Dạ khinh thường liếc nhìn cô một cái, không nói thêm câu nào nữa mà nhanh chân đi vào phòng tắm, Lãnh Nhược Băng nghe tiếng nước ào ào truyền đến, bỗng nhiên cảm thấy mình thật trẻ con, chẳng trách Nam Cung Dạ lại coi thường cô như vậy.
Cô tức giận nắm lấy chăn bông, tự bọc kín toàn thân của mình rồi nhắm mắt ngủ.
Khi Nam Cung Dạ tắm xong đi ra, cô đã ngủ thật rồi, ngồi máy bay lâu như vậy quả thực rất mệt mỏi.
Nam Cung Dạ cúi người nhìn người phụ nữ trên giường, nhếch môi đầy nham hiểm, vén chăn lên rồi chui vào.
Lãnh Nhược Băng vừa mới chìm vào giấc ngủ, cảm giác phần giường bên cạnh lún xuống, tiếp theo là nụ hôn ngập tràn trên mặt và cổ cô.
Lãnh Nhược Băng bất mãn bĩu môi: “Em rất mệt, không muốn đâu.”
Nam Cung Dạ cười ôm chặt cô vào trong ngực: “Làm sao có thể không muốn, anh phải giúp em nhanh chóng có tình nhân nhỏ bé, nếu không anh lo nhà chúng ta sẽ bị ngập trong giấm mất.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận