Chương 1063

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1063

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dưới ánh mắt khinh thường của mọi người, Nam Cung Dạ cảm thấy hai má nóng bừng: “Không phải, quần áo tôi đang không chỉnh tề mà đúng không?”
Dụ Bách Hàn nhặt chiếc gối đầu mà Nam Cung Dạ vứt, rồi ném lại lên giường: “Được rồi, cũng phải hiểu cho Nam Cung, trước kia cậu ấy là nô lệ của vợ, bây giờ lại là nô lệ của cả vợ và con gái, ngay cả ôm đứa trẻ khác cũng không có quyền làm chủ.”
Nam Cung Dạ lại thay đổi ranh giới cuối cùng của sự vô sỉ, không cho đó là nỗi nhục mà ngược lại là vinh dự: “Ông đây có vợ có con gái, làm nô lệ của vợ con thì thế nào, cậu có bản lĩnh thì sinh một đứa con gái đi?”
Dụ Bách Hàn chế giễu lại: “Cười tôi không có con gái đúng không? Ha, nói cho cậu biết, ông đây sắp kết hôn rồi, chuẩn bị tạo người ngay lập tức, nhất định sẽ sinh một đứa con gái, không…sinh hai đứa cho cậu ghen tỵ chết.”
Thái Nhã Huyên tức giận đá Dụ Bách Hàn một cước: “Được rồi, đừng lắm lời nữa, quên hôm nay tới làm gì à?”
Dụ Bách Hàn cưng chiều cười, như thể cú đá của Thái Nhã Huyên là một món quà to lớn vậy: “Nam Cung, Nhược Băng mau dậy đi, chúng tôi đặc biệt tới thăm Nhược Băng.”
Thật ra thì những người này chủ yếu là muốn đền tội với Lãnh Nhược Băng, trước kia hiểu lầm cô, vô cùng sai lầm. Áy náy nhất là Úc Lam Khê và Quản Vũ, bọn họ hiểu lầm ân nhân cứu mạng.
Nam Cung Dạ nhíu mày: “Đều ra ngoài đi, mọi người không đi ra thì chúng tôi làm sao rời giường?” Đột nhiên lại nhớ ra gì đó: “Quản Vũ, trông chừng con trai của cậu, đừng để không có việc gì cũng bắt cóc con gái tôi.”
Quản Vũ giống như bị gượng ép nhét một con thằn lằn vào miệng, cái gì gọi là bắt cóc con gái nhà ngài, rõ ràng là con gái nhà ngài ấy thích con trai của anh. Đương nhiên con trai của anh cũng rất thích con gái ngài ấy.
Úc Lam Khê không vui liếc xéo Nam Cung Dạ: “Dạ, anh có muốn tôi đánh anh không hả, Khả Phàm nhà tôi thì thế nào, có bao nhiêu đứa con trai xuất sắc như vậy chứ? Tôi nghe nói Hinh Nhã luôn miệng nói muốn gả cho Khả Phàm nhà tôi, người làm mẹ chồng này bây giờ bắt đầu chuẩn bị sính lễ, đến lúc đó nhất định không bạc đãi nhà các người.”
Nam Cung Dạ nghiến răng, bao nhiêu sính lễ cũng không cưới nổi con gái của anh.
Ôn Di mỉm cười trêu chọc nói: “Đừng giành với tôi, Hạo Trạch nhà tôi đã chọn Hinh Nhã từ khi còn trong bụng mẹ, là chính miệng chị Nhược Băng đồng ý.”
Nam Cung Dạ lại nghiến răng, con gái của anh không gả cho ai hết!
Nam Cung Dạ đặt tay dưới chăn ra sức véo Lãnh Nhược Băng một cái, thầm trách cô tại sao có thể tùy tiện ra quyết định như vậy với con gái. Lãnh Nhược Băng khẽ nhíu mày lại, không nghĩ đến người đàn ông này nhỏ mọn như vậy, có anh ấy ở đây, con gái của cô thật sự có khả năng cả đời cũng không ai thèm lấy.
Động tác nhỏ của hai người bọn họ, dưới con mắt bát quái của Dụ Bách Hàn đã nhìn thấy hết: “Được rồi được rồi, mau đi ra ngoài nào, để bọn họ rời giường.”
Sau khi mọi người rời đi, cửa phòng đóng chặt, Lãnh Nhược Băng tức giận ngồi xuống, quay về phía Nam Cung Dạ đánh một trận: “Nam Cung Dạ, anh thật sự là có con gái thì không cần vợ nữa có phải không? Anh lại có thể bạo lực gia đình với em!”
Nam Cung Dạ cũng không cảm thấy mình sai, ngồi dậy đối mặt: “Ai bảo em tùy tiện quyết định cho con gái? Con gái của Nam Cung Dạ anh quý giá biết bao nhiêu mà em lại gả nó từ trong bụng mẹ rồi, em thật là một người vợ hoang phí, đã cho đi tài sản quý báu nhất của Nam Cung gia anh.”
Nhìn vẻ mặt người đàn ông giống như bị thiệt thòi rất lớn, Lãnh Nhược Băng không nhịn được cười: “Nam Cung Dạ, anh thật ngây thơ.” Kết thông gia từ bé cái gì, đó chẳng qua là nói đùa nhưng anh vẫn cảm thấy bị thua thiệt rất nhiều.

Bình luận (0)

Để lại bình luận